Móc chồn đòi bế [Dịch chart]


 

Một số sản phẩm khác: Ở đây

Link gốc: https://amigurumi.today/raccoon-amigurumi-crochet-pattern/

I. Đầu:

– Len đỏ:

  • Vòng 1: Vòng tròn ma thuật => 6M
  • Vòng 2: 6 mũi tăng => 12M
  • Vòng 3: *1 mũi tăng, 1 mũi đơn* tới hết => 18M
  • Vòng 4: *1 mũi tăng, 2 mũi đơn* tới hết => 24M
  • Vòng 5: *1 mũi tăng, 3 mũi đơn* tới hết => 30 M
  • Vòng 6: *1 mũi tăng, 4 mũi đơn* tới hết => 36M
  • Vòng 7: 36M
  • Vòng 8: *1 mũi tăng, 5 mũi đơn* tới hết => 42M
  • Vòng 9: 42M
  • Vòng 10: *2 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 8, 18 mũi đơn => 50M
  • Vòng 11: 50M
  • Vòng 12: *2 mũi đơn, 1 mũi giảm* x 8, 18 mũi đơn => 42M

– Len trắng:

  • Vòng 13: *1 mũi giảm, 5 mũi đơn* tới hết => 36M
  • Vòng 14: 36M
  • Vòng 15: *1 mũi giảm, 4 mũi đơn* tới hết => 30M
  • Vòng 16: *1 mũi giảm, 3 mũi đơn* tới hết => 24M
  • Vòng 17: 24M
  • Vòng 18: *1 mũi giảm, 2 mũi đơn* tới hết => 18M
  • Vòng 19: 18M
  • Vòng 20: *1 mũi giảm, 1 mũi đơn* tới hết => 12M
  • Vòng 21: 6 mũi giảm. Kết thúc

II. Mặt nạ (màu ghi):

  • Hàng 1: 11 móc xích
  • Hàng 2: Móc từ mũi thứ hai 3 mũi móc đơn, 8 mũi đơn, 3 mũi đơn vào 1 chân => 14M
  • Hàng 3: Quay lại. Móc lên 1 mũi móc xích, 1 mũi tăng, 5 mũi đơn, 2 mũi tăng, 5 mũi đơn, 1 mũi tăng => 18M
  • Hàng 4: Quay lại. Móc lên 1mũi móc xích, 1 mũi tăng, 7 mũi đơn, 2 mũi tăng, 7 mũi đơn, 1 mũi tăng => 22M

Khâu vào đầu sao cho chừa lại 2 hàng màu trắng ở cạnh trên.

III. Mõm: 

  • Vòng 1: Vòng tròn ma thuật 6 mũi
  • Vòng 2: *2 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 2 => 8M
  • Vòng 3: *3 mũi giảm, 1 mũi đơn* x 2 => 10M
  • Vòng 4: *4 mũi giảm, 1 mũi đơn* x 2 => 12M
  • Vòng 5: *5 mũi giảm, 1 mũi đơn* x 2 => 14M
  • Vòng 6: *6 mũi giảm, 1 mũi đơn* x 2 => 16M

IV. Tai:

– Len trắng:

  • 2 móc xích
  • Hàng 1: 3 mũi móc đơn vào mũi thứ 2 => 3M
  • Hàng 2: Xoay. 1 mũi móc xích. 3 mũi đơn vào 3 chân => 3M
  • Hàng 3: Xoay. 1 mũi móc xích. 1 mũi tăng, 1 mũi đơn, 1 mũi tăng => 5M
  • Hàng 4: Xoay. 1 mũi móc xích. 5 mũi đơn vào 5 chân => 5M

– Len đỏ: Móc xung quanh tam giác.

  • Hàng 5: Một mũi móc xích / 4 mũi móc đơn / 3 mũi móc đơn vào góc tam giác / 1 mũi tăng, 1 mũi đơn, 1 mũi tăng ( 3 mũi này là cạnh bên) / 3 mũi móc đơn vào góc tam giác / 1 mũi tăng, 1 mũi đơn, 1 mũi tăng ( 3 mũi này là cạnh bên) / 2 mũi đơn ở góc. Trượt mũi kết thúc vòng.
  • Hàng 6: Xoay. 1 mũi móc xích. 8 mũi đơn. 1 mũi tăng ở góc. 8 mũi đơn => 18M
  • Hàng 7: Xoay. 1 mũi móc xích. 18 mũi đơn => 18M
  • Hàng 8: Xoay. 1 mũi móc xích. 8 mũi đơn. 1 mũi giảm. 8 mũi đơn => 17M
  • Hàng 9: Xoay. 1 mũi móc xích. 7 mũi đơn. chập 3 mũi thành 1. 7 mũi đơn => 15M
  • Hàng 10: Xoay. 1 mũi móc xích. 6 mũi đơn. chập 3 mũi thành 1. 6 mũi đơn => 13M

–  May cách cạnh vào với nhau.

V. 2 cái tay: 

  • Vòng tròn ma thuật 6 mũi.
  • *3 mũi móc xích. Bắt đầu từ mũi thứ hai, 3 mũi trượt* x 3 lần.

VI. 2 cái chân:

  • Hai mũi móc xích. Bắt đầu từ mũi thứ hai móc 3 mũi móc đơn.
  • Xoay. *3 mũi móc xích. Bắt đầu từ mũi thứ hai, 3 mũi trượt* x 3 lần.

VII. Đuôi: Khi đổi màu không nên cắt dây. Cứ giữ nguyên.

– Len trắng:

  • Vòng 1: Vòng tròn ma thuật 6 mũi
  • Vòng 2: *2 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 2 => 8M
  • Vòng 3: *1 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 4 => 12M
  • Vòng 4: *5 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 2 => 14M
  • Vòng 5: *6 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 2 => 16M

– Len đỏ:

  • Vòng 6: *4 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 3, 1 mũi đơn => 19M
  • Vòng 7: *4 mũi đơn, 1 mũi tăng* x 3, 4 mũi đơn => 22M
  • Vòng 8: *4 mũi đơn, 4 mũi tăng* x 4, 2 mũi đơn => 26M
  • Vòng 9: 26M

– Len ghi:

  • Vòng 10: 26M

– Len trắng:

  • Vòng 11 – 12: 26M

– Len đỏ:

  • Vòng 13-15: 26M

– Len ghi:

  • Vòng 16: 1 mũi giảm, 24 mũi đơn => 25M

– Len trắng:

  • Vòng 17: 1 mũi giảm, 23 mũi đơn => 24M
  • Vòng 18: 1 mũi giảm, 22 mũi đơn => 23M

– Len đỏ: 

  • Vòng 19: 23M
  • Vòng 20: 1 mũi giảm, 21 mũi đơn => 22M
  • Vòng 21: 1 mũi giảm, 20 mũi đơn => 21M

– Len ghi:

  • Vòng 22: 21M

– Len trắng:

  • Vòng 23: *1 mũi giảm, 5 mũi đơn* lặp lại => 18M
  • Vòng 24: 18M

– Len đỏ:

  • Vòng 25: *1 mũi giảm, 4 mũi đơn* x 3 => 15M
  • Vòng 26->hết: Mỗi vòng giảm một mũi, tới khi còn 6 mũi thì kết thúc.

VIII. Thân:

  • Hàng 1: Một dây móc xích 35M
  • Hàng 2: Xoay. Móc từ mũi thứ 2 => 34M
  • Hàng 3 – 33: Xoay. 1 mũi mõ xích. 33 mũi đơn => 34M => 1 hình chữ nhật
  • Khâu các cạnh vào nhau để được như hình:

IX. Bụng:

  • Vòng 1: 1 dây móc xích 4 mũi
  • Vòng 2: Móc từ mũi thứ 2: 2 mũi đơn, 3 mũi đơn vào 1 chân, 1 mũi đơn, 2 mũi đơn vào 1 chân => 8M
  • Vòng 3: 1 mũi tăng, 1 mũi đơn, 3 mũi tăng, 1 mũi đơn, 2 mũi tăng => 14M
  • Vòng 4: *2 mũi tăng, 1 mũi đơn, 2 mũi tăng, 2 mũi đơn* x 2 => 22M
  • Vòng 5: *9 mũi đơn, 2 mũi tăng* x 2 => 26M

Móc hà mã mini (dịch chart)


Xem các sản phẩm khác: Ở đây…

Link gốc: https://de.dawanda.com/do-it-yourself/haekeln/mobile-aus-nilpferden-selber-haekeln

I. Đầu: 

1. Vòng tròn ma thuật 6 mũi

2. 2 mũi đơn vào 1 chân, lặp đi lặp lại (12 M)

3. Lặp đi lặp lại 1 mũi đơn, 1 mũi tăng (2 mũi đơn vào 1 chân) (18 M)

4. Lặp đi lặp lại 2 mũi đơn, 1 mũi tăng (24 M)

5-8. Mỗi chân 1 mũi đơn (24 M)

9. 4 mũi đơn, 1 mũi giảm (giảm 2 mũi thành 1 mũi) (20 M)

10. 3 mũi đơn, 1 mũi giảm (16 M)

11. 2 mũi đơn, 1 mũi giảm (12 M)

12. 2 mũi đơn vào 1 chân (24 M) (Dán mắt vào giữa mũi 11 và 12)

13-15. Mỗi chân 1 mũi đơn (24 M)

16. 2 mũi đơn, 1 mũi giảm (18 M)

 

Nhồi bông.

17. 1 mũi đơn, 1 mũi giảm (12 M)

18. Mũi giảm tới hết (6 M)

19 Luồn dây qua 6 mũi còn lại => Thắt nút

 

II. Thân:

1. Vòng tròn ma thuật có 6 mũi

2. 2 mũi đơn vào 1 chân (12 M)

3. 1 mũi đơn, 1 mũi tăng (18 M)

4. 2 mũi đơn, 1 mũi tăng (24 M)

5 – 13: Mỗi mũi đơn 1 chân (24 M)

14. 2 mũi đơn, 1 mũi giảm (18 M)

15. 1 mũi đơn, 1 mũi giảm (12 M)

Nhồi bông

16. Mũi giảm đến hết (6 M)

17. Móc lên 4 mũi móc xinh. Móc 3 mũi móc đơn vào mũi thứ 2, móc 2 mũi trượt (đuôi)

18. Luồn dây qua 6 mũi còn lại trên thân rồi thắt nút.

 

III. Tai:

  1. Vòng tròn ma thuật có 6 mũi

 

IV. 4 chân:

  1. Vòng tròn ma thuật có 6 mũi.
  2. Mỗi chân 1 mũi móc đơn

 

Xem các sản phẩm khác: Ở đây…

[Hoàng thượng…] Kết cục: Chương 24


Đế đô:

 

Lúc nghe thấy tin tức này, Quân Phỉ Tranh đang mang sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, sau đó hung hăng cầm thư trong tay ném xuống đất.

 

Nhưng chỉ một động tác như vậy cũng khiến kinh mạch nghịch chuyển mà phun ra một ngụm máu đen.

 

“Hàn đâu!” Quân Phỉ Tranh hất đổ bát dược bên cạnh, lớn tiếng gầm hét lên.

 

“Hồi vương gia.” Quản gia quỳ trên mặt đất đè thấp thanh âm, cẩn thận nói, “Hàn công tử, đã bốn ngày nay không thấy đâu cả.”

 

“Cái gì?” Quân Phỉ Tranh lộ ra một tia khiếp sợ, khó tin hỏi, “Đi đâu?”

 

“Không… Không biết.”

 

“Vương gia, Cảnh Nhất Bích đuổi tới rồi!” Ngoài cửa, truyền vào giọng nói kinh hoảng của một người.

 

Quân Phỉ Tranh đứng lên, tiện tay cầm hộp gấm bên cạnh, khinh miệt cười, sau đó chầm chậm đi ra ngoài.

 

Sau cơn mưa, khí trời trong lành, trăng tròn trên cao ôn hòa phủ sáng khắp nhân gian.

 

Xung quanh u tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng réo rắt ngày hè cũng không có, yên tĩnh một cách đáng sợ.

 

Mấy ngày trước đã có giao chiến, nhưng đối phương không phải là người của Cảnh Nhất Bích, mà là một đám người lai lịch không rõ khiến bọn hắn trở tay không kịp.

 

Hơn nữa mục tiêu không phải là lấy tính mạng của hắn mà nhằm vào nhóm vũ khí kia, cho nên bất đắc dĩ vì muốn bảo toàn thế lực, Quân Phỉ Tranh phải tránh né tới đây.

 

Ít lâu sau, thám tử truyền tới tin nói Cảnh vương phủ bị hỏa hoạn, chớp mắt đã thành tro tàn.

 

Sáu vạn đại quân bày trận tiến vào Đế đô, vậy mà giờ lại bị dồn tới vùng ngoại ô, đồng thời còn bị tách ra.

 

“Rốt cuộc Hàn đã đi đâu?” Quân Phỉ Tranh nhìn xung quanh, đột nhiên nghe thấy một trận tiếng gió.

 

“Vương gia, Cảnh Nhất Bích dẫn theo hai vạn binh.”

 

Người bên ngoài đến bẩm báo, tin tức này khiến Quân Phỉ Tranh cao giọng cười. Hắn đứng trên cao, lớn tiếng nói với phía dưới, “Hai vạn binh lực mà dám tới vây ngăn bản vương sao? Cảnh Nhất Bích có phải đã tự đề cao mình quá hay không? Thứ như Quân Khanh Vũ năm đó nếu không phải là bản vương…”

 

Không đợi hắn nói hết lời, ở phía hồ sen đối diện, ám phí và mũi tên đã ầm ầm lao tới.

 

Quân Phỉ Tranh nhẹ nhàng nhón mũi chân tránh đi, đảo qua phía trước, khinh thường cười lạnh, sau đó nhẹ nhàng khoát tay với phía sau.

 

Thị vệ thấy lệnh, lập tức xốc đống cỏ khô lên, để lộ ra hơn mười cái rương.

 

Bên trong đều đặt chỉnh tề thứ vũ khí gọi là súng kíp. Thứ này được khắc hoa văn vô cùng tinh xảo, cầm trên tay rất nặng, thoang thoảng ngửi được mùi thuốc súng, mà lúc này dưới đao quang kiếm ảnh, mùi thuốc súng càng giống mùi máu tươi.

 

Mặc dù thân thể bị thương, nhưng hắn vẫn nâng được súng lên, nhằm vào chỗ tối, dùng sức ấn cò!

 

“Phanh!” Một tiếng vang thật lớn, trên ngọn cây lập tức rơi xuống một thi thể bị bắn vỡ đầu!

 

“Ha ha ha ha!” Hảo uy lực!

 

Máu tươi đỏ sẫm trên nền tường trắng, tàn nhẫn đến đáng sợ!

 

Sự việc đột nhiên phát sinh này quả nhiên khiến đối phương không phản ứng kịp, mức công kích cũng giảm đáng kể.

 

Quân Phỉ Tranh cười càng lớn, ra lệnh một tiếng, đám thủ hạ được Hàn luyện tập dùng súng đồng loạt xông lên phía trước.

 

“Mở kíp!”

 

“Phanh!”

 

Vậy nhưng, trên bầu trời đêm yên tĩnh, chỉ vang lên một tiếng động thật lớn, rồi chớp mắt lại khôi phục tĩnh mịch.

 

Sắc mặt của Quân Phỉ Tranh trở nên trắng bệch, hắn quay đầu lại nhìn đống súng kíp, mất vài giây sau mới phản ứng được mà bước lên đoạt lấy súng kíp trong tay thuộc hạ, bóp cò…

 

Không có động tĩnh!

 

“Vương gia… Mấy thứ này… Không dùng được.”

 

Cuối cùng cũng có người nói ra nghi vấn, Quân Phỉ Tranh đem cái súng không dùng được kia ném mạnh xuống đất, vang lên một tiêng ‘ba’ giòn rã.

 

Súng vỡ thành hai đoạn, lộ rõ bên trong nhồi chật cát, cũng bởi vậy cầm lên mới nặng như tinh thiết.

 

“Vương gia cẩn thận.”

 

Hộ vệ lớn tiếng kinh hô một tiếng, xông lên trước mặt Quân Phỉ Tranh, dùng lưng chắn một loạt mũi tên đang lao tới, “Mau dẫn vương gia đi.”

 

Thần binh vẫn chờ mong nay không dùng được, những người đang có mặt vẫn chưa kịp phản ứng, mãi tới khi nghe được tiếng kinh hô mới cuống quít rút kiếm, xông lên chém giết.

 

Quân Phỉ Tranh đẩy hộ vệ ra, lại cầm cái súng ban nãy của mình lên, nhằm về phía trước liên tục bóp cò, nhưng không quá ba phát, súng trong tay đã không còn đạn.

 

Vết thương trên bả vai bị rách ra, máu tươi đen nhánh không ngừng tuôn trào, cũng khiến hắn giật mình hiểu mọi chuyện.

 

“Hàn đâu?” Vừa hỏi đến Hàn, đã không có người trả lời.

 

Nhìn đống vũ khí gần như táng gia bại sản mới mua được nay thành phế vật, Quân Phỉ Tranh cũng tự hiểu được nguyên do.

 

Hàn phản bội hắn…

 

Hoặc là ngay từ đầu, cũng chưa từng thuần phục hắn.

 

Trận chiến ở Phong Bình, Quân Phỉ Tranh thua, mang theo tàn binh bị đuổi giết tháo chạy qua sông.

 

Một đám cao thủ võ lâm tập trung muốn lấy đầu Quân Phỉ Tranh, cùng với cấm quân vẫn một đường truy đuổi bao vây xung quanh Phong Bình, báo hiệu trận quyết chiến sắp tới.

 

Cảnh Nhất Bích ngồi trong trại chiến, ngày hè nóng bức, hắn chỉ mặc một bộ y phục màu trắng, tóc đen xõa sau vai, da dẻ trắng nõn, dung mạo xuất trần.

 

Trên mặt bàn đang trải địa đồ của lục quốc, hắn tỉ mỉ dùng bút vẽ mấy đường lộ tuyến.

 

“Ừm, cứ vậy đi, lặng lẽ đưa người già, phụ nữ và trẻ em đi trước, hẹn hội hợp ở Bình Quận, biên cảnh Quân quốc.”

 

Hắn thở dài một hơi, cuối cùng thì Quân Khanh Vũ cũng thực hiện được lời hứa đưa bọn họ về cố hương, có điều nay thời gian hơi gấp gáp.

 

“Công tử, giờ Quân Phỉ Tranh đang bị chúng ta vây khốn sợ cũng không trụ được bao lâu. Tại sao không nhân cơ hội này xông vào giết chết hắn, lấy máu rửa hận cho Nguyệt Ly?!”

 

Nói tới Quân Phỉ Tranh, khẩu khí của Thanh Phong ngùn ngụt hận ý.

 

“Đã lật tung toàn bộ Cảnh vương phủ lên nhưng cũng không tìm được hồng nhan cỏ…”

 

“Công tử vì hoàng thượng sao?”

 

Nhắc tới hai chữ hoàng thượng, Cảnh Nhất Bích đỡ bàn đứng dậy, dưới ngọn đèn dầu, thân ảnh thập phần đơn bạc gầy ốm.

 

“Ngươi cũng thấy đấy, cũng chỉ có Quân Khanh Vũ, mới cứu vớt được người Nguyệt Ly khỏi bể khổ. Bây giờ bệnh tình của hắn đã đến mức độ nào, chắc chắn Quân Phỉ Tranh cũng nắm được, vì thế hồng nhan cỏ chính là bùa hộ mệnh của hắn ta!”

 

Thanh Phong không nói gì. Từ khi Cảnh Nhất Bích đi ra từ Cảnh vương phủ, hắn cũng đi theo trở thành ám vệ, cho nên hiểu rất rõ bệnh tình của Quân Khanh Vũ.

 

“Tô Mi bên kia như thế nào?”

 

“Minh Phong đã bảo vệ Vương đi về phía biên cảnh, có lẽ mấy ngày nữa sẽ tới.”

 

“Ừm.” Cảnh Nhất Bích gật đầu, sau đó đi ra ngoài màn trướng, xa xa nhìn thấy binh sĩ đang áp giải một người tới gần.

 

Người đó… là quản gia của Quân Phỉ Tranh.

 

~~> Kết cục: Chương 25

Móc chén trà (dịch chart)


Xem các sản phẩm khác: Ở đây…

Link gốc: https://amigurumi.today/tea-cup-amigurumi-pattern/

I. Que móc: 2.5mm

Mắt thú: 5mm

II. Các mũi móc:

+ Mũi đơn (sc)

+Tăng mũi: 2 mũi đơn 1 chân (inc)

+Giảm mũi: giảm 2 mũi đơn thành 1 mũi (dec)

+Mũi kép (dc)

III. Phần chính của ly:

  • Vòng 1: Tạo 1 vòng tròn ma thuật có 6 mũi
  • Vòng 2: Tăng lên thành 12 mũi
  • Vòng 3:  *inc, sc* 6 lần => 18 mũi
  • Vòng 4: *inc, sc, sc* 6 lần => 24 mũi
  • Vòng 5: *inc, sc, sc, sc* 6 lần => 30 mũi
  • Vòng 6: *inc, 4 x sc* 6 lần => 36 mũi
  • Vòng 7: *inc, 5 x sc* 6 lần => 42 mũi
  • Vòng 8: *inc, 6 x sc* 6 lần => 48 mũi
  • Vòng 9: *inc, 7 x sc* 6 lần => 54 mũi
  • Vòng 10: *inc, 8 x sc* 6 lần => 60 mũi
  • Vòng 11: Chỉ móc ở vòng phía trước 60 mũi
  • Vòng 12 – 25: Móc 60 mũi đơn
  • Vòng 26: (móc viền ly) Không móc vào các mũi của vòng thứ 25, mà móc vào các mũi của dòng thứ 24. (nhìn hình)
  • Thắt dây

IV. Phần bên trên (màu nâu)

  • Vòng 1: Vòng tròn ma thuật có 6 mũi
  • Vòng 2 – 10: Giống với bên trên.
  • Thắt dây

IV. Quai:

  • Vòng 1: Vòng tròn ma thuật 6 mũi
  • Vòng 2: Tăng thành 12 mũi
  • Vòng 3 – 6: 12 mũi
  • Vòng 7: *5 x sc, inc* 2 lần => 14 mũi
  • Vòng 8 – 15: 14 mũi
  • Vòng 16: *5 x sc, dec* 2 lần  => 12 mũi
  • Vòng 17 – 23: 12 mũi
  • Thắt dây

V. Má hồng:

  • Vòng tròn ma thuật 12 mũi, dán vào từ dòng thứ 15 – 19

Xem các sản phẩm khác: Ở đây…

[Hoàng thượng…] Kết cục: Chương 23


 

Mộ Dung Tự Tô ngẩn ra, trong đầu không khỏi nhớ tới truyền thuyết về quốc gia bí ẩn kia…

 

Nguyệt Ly,

 

Đó là một quốc gia trên biển, ngăn cách với nhân thế, nơi đó người người đều mỹ mạo, xinh đẹp như tiên.

 

Trăm năm trước, không biết là ai đã phát hiện ra thông đạo dẫn tới Nguyệt Ly, đồng thời mang về các loại kỳ trân dị bảo mà ở lục quốc đều chưa từng thấy qua, thậm chí còn mang về một đôi nam nữ.

 

Truyền thuyết nói, đôi nam nữ kia mặt mày phù dung, tư sắc tuyệt diễm, nên được hiến tặng cho hoàng đế Sở quốc lúc đó. Hoàng đế Sở quốc háo sắc tham lam, lại còn nghe nói đôi nam nữ kia ở Nguyệt Ly chẳng qua chỉ là thứ dân, thân phận càng cao, huyết thống hoàng thất càng thuần khiết thì dung mạo càng mỹ lệ kinh diễm.

 

Huyết thống thuần khiết, chính là vương, nhưng… người nọ nói, ở Nguyệt Ly lúc này, người có dung mạo đệ nhất lại không phải Vương, mà là kỳ lân hóa thành nhân thân, Tế ti đại nhân.

 

Tế ti không chỉ là thần thú có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, mà hơn cả là nó có thần lực, nếu chiếm được thì sẽ có được cả thiên hạ.

 

Người Nguyệt Ly thiên tính thiện lương, từ bi thương hại, nghìn năm qua ngay cả chiến tranh là gì cũng không biết.

Người nọ mờ mịt nói một ý như vậy, đủ làm bao dã tâm cuộn sóng.

 

Không lâu sau, Sở quốc,  lúc đó là quốc gia cường thịnh nhất đã dẫn đầu đại quân hướng về phía Nguyệt Ly, tiếp đó là dẫn tới lục quốc liên hợp.

 

Nghe nói trận chiến ấy đánh mất hai năm —— Nguyệt Ly đáng lẽ không chịu nổi một kích này, nhưng rốt cuộc thì vẫn là một quốc gia thần bí phiêu cách trên biển, lục quốc đánh thế nào cũng khó tới gần thánh điện của bọn họ.

 

Thánh điện màu trắng nằm phía trên hoàng đô, bọn họ đứng dưới nhìn thấy một nữ tử bạch y tóc đen cầm quyền trượng đứng trên đỉnh, phía sau nàng là một người khoác áo choàng đen, không thấy rõ khuôn mặt, chỉ thấy những sợi tóc ngân bạch bay lượn trên không trung.

 

Khuôn mặt của hai người trong đám mây đều mơ hồ không rõ, lại khiến người ta không dám nhìn thẳng, có cảm giác áp bách và thần bí.

 

Mà cũng chính bởi cảm giác thần bí này khiến người ta càng tin tưởng trong thánh điện có lượng lớn kỳ trân dị bảo.

 

Chiến tranh phát động một cách điên cuồng…  Khắp Nguyệt Ly sinh linh đồ thán, mà cuối cùng, nghe nói vì bảo hộ Nguyệt Ly, Vương của bọn họ đã đi tới thánh sơn, muốn chặt đầu dâng hồn phong bế Nguyệt Ly.

 

Đáng tiếc ——  trên đường tới thánh sơn thì không hiểu sao Vương chết, thánh điện bị một ngọn lửa thiêu rụi, Tế ti cũng biến mất. Từ đó, Nguyệt Ly trở thành chiến lợi phẩm của lục quốc, bởi vì mạo mỹ, nam nữ đều làm kỹ.

 

Kiếp nô dịch này, kéo dài đã một trăm năm…

 

Mưa vẫn rơi xối sả, trên đỉnh đầu ầm ầm tiếng sấm, khiến cho khuôn mặt của nam tử trước mắt càng thêm rõ ràng, con ngươi màu tím, khuôn mặt yêu mỹ tới nỗi kinh tâm động phách.

 

Nhưng đáy mắt của người đối diện, lại bắn ra hận ý sắc bén.

 

Loại hận ý này, gần như là điên cuồng! Ánh mắt này, không nên có trên người một hoàng đế có thể ẩn nhẫn mười năm… “Ngươi… Ngươi rốt cuộc là… ai?” Dưới chân bỗng sụp xuống, Mộ Dung Tự Tô thấp giọng hỏi.

 

Một tiếng này vừa hỏi xong, thì một tia sét đánh vang dội qua định đầu, nam tử mang thần sắc điên cuồng đang bước tới gần bỗng chấn động một cái, giống như từ trong giấc mộng tỉnh lại, tiếp đó là trở lên hoàng loạn.

Hắn hoảng loạn, đây là cơ hội tốt nhất để Mộ Dung Tự Tô giết hắn.

 

“Ngươi… Không phải là Quân Khanh Vũ?” Dưới chân sụp thêm một chút, Mộ Dung Tự Tô lại hỏi lần nữa.

 

“Không, ta là Quân Khanh Vũ.” Đối phương trả lời, ngữ khí đi càng thêm rối loạn, thậm chí mang theo một loại bệnh trạng suy yếu, hô hấp cũng vô cùng khó khăn, “Đem thứ đó cho ta, mau!”

 

“Ha ha ha.”

 

Mộ Dung Tự Tô đất đá dưới chân sắp rơi xuống mà cười lớn, “Nếu nàng muốn trở về, thì lúc trước cũng không chọn ra đi. Nếu, nàng muốn trở về, thì lúc ngươi ở Bắc Quyết, nàng đã theo ngươi trở lại!”

 

“Ngươi…”

 

Lời của đối phương rất nhẹ, nhưng lại như lưỡi dao đâm vào lòng Quân Khanh Vũ, hắn nắm chặt kiếm trong tay, dùng sức lao về phía Mộ Dung Tự Tô.

 

Lôi điện lóe sáng trên bầu trời, mưa lớn như trút nước, đập vào mặt đau rát, nó cuốn trôi tất cả, nhưng… lại không thể nào rửa sạch mùi máu nồng đậm.

 

Nước mưa tụ lại rơi xuống vách núi, mà chỗ tụ nước kia lại có dấu vết sụp xuống còn mới, hai bóng dáng dằng co ban nãy đã không thấy đâu.

 

Ngày thứ ba, tin tức phủ khắp Quân quốc, thành trì biên giới do Mộ Dung Tự Tô cố thủ đã bị phá, đại quân dũng mãnh hướng về hoàng đô của Sở quốc, đồng thời với đó thì trong nội bộ Sở quốc, người Nguyệt Ly đồng loạt vùng lên, tự mình làm chủ.

 

Nửa năm trước, Mộ Dung Tự Tô về nước từng đưa ra đề nghị hủy bỏ chế độ nô dịch của người Nguyệt Ly, nhưng lại bị hoàng thất quan lại cực lực phản đối, cuối cùng tranh cãi thương nghị mãi mới đưa ra điều lệ quan tam phẩm trở lên và con cháu hoàng thất mới có tư cách chăn nuôi.

 

Mà vào thời gian phát sinh ra bạo loạn, cung nữ trong Đông cung ngày kế phát hiện, thái tử lõa lồ nằm trên giường, hai mắt trợn tròn. Lúc này, toàn bộ triều đình đều khủng hoảng.

 

Mắt thấy đại quân của Quân quốc sắp tới gần, hoàng thất thấy tình thế nguy nan, đã có người giơ kỳ phản chiến, Sở quốc đã tới ngày tàn lụi…

 

~~> Chương 24