[Doctor cầm thú] Chương 24: Thuật truy thê


Một cây làm chẳng nên non.

Ba người chụm đầu vào bàn kế sách truy thê, làm cho Tống Bác Ngạn lúc đi ra cửa tràn ngập tự tin.

Sáng ngày hôm sau, anh đã canh trước ở dưới lầu, thấy Đường Đường đi ra thì lập tức đón đầu, “Chào buổi sáng.”

Đường Đường giật mình nhìn anh, trong lòng thấy nghi ngờ. Tối qua không phải anh vừa từ chối cô sao? Sao sáng nay lại làm như chẳng có chuyện gì, định bày trò gì thế?

“Anh tìm tôi có việc gì à?” Đường Đường đi thẳng vào vấn đề.

Tống Bác Ngạn chăm chú nhìn cô, đáp không đúng vấn đề, “Tối qua ngủ không ngon à?”

Đường Đường nhíu mày, theo bản năng chạm vào mí mắt, “Không.”

Tống Bác Ngạn nâng tay muốn chạm vào mi mắt cô, cười nhẹ chế nhạo, “Vậy hôm nay trang điểm màu khói à?”

Bị chọc thủng sự che dấu, Đường Đường quay đầu đi, né tránh động tác vô cùng thân thiết của anh, “Anh rảnh à? Quan tâm tôi trang điểm thế nào làm gì?”

Tống Bác Ngạn lắc đầu, cười như không cười, “Không rảnh, nhưng có rất nhiều thời gian để quan tâm em.”

Đường Đường ngẩn ra, quay đầu nhìn anh, tựa như đang nghiên cứu thâm ý của lời này. Qua một hồi lâu, cô nghiêm túc nói, “Tống Bác Ngạn, anh muốn nói gì thì nói thẳng đi, không nói tôi đi trước.”

Sự nôn nóng của cô ngược lại khiến Tống Bác Ngạn vốn có chút kích động trở nên trấn định. Cười nhẹ, anh nói ra ý của mình, “Anh đồng ý với em.”

Thật ra với biểu hiện vừa rồi của anh, trong lòng Đường Đường đã hiểu vài phần, có điều khi nghe chính miệng anh nói vẫn có chút giật mình. Cô nhìn anh, khó hiểu hỏi, “Vì sao?”

Tống Bác Ngạn nhún vai, nói lý do thoái thác đã được bàn bạc tốt, “Không có gì, chỉ cảm thấy đề nghị của em rất hấp dẫn. Hơn nữa em cũng nhìn ra được anh rất có hào cảm với em, dù sao cũng là chơi đùa, chơi cùng người mình có hứng thú vẫn hơn.”

“Nhưng tôi không muốn kết hôn.” Đường Đường cường điệu, “Không phải tạm thời, là mãi mãi.”

“Anh cũng là tạm thời, có điều không phải em nói, chỉ cần anh muốn kết hôn, em sẽ chấm dứt quan hệ này sao?”

Nghe anh nói lại lời của cô, không hiểu sao trong lòng Đường Đường thoáng đau đớn. Loại cảm giác này không xa lạ. Tối qua khi anh tức giận đẩy cửa đi, cô cũng như thế này, vừa trống rỗng vừa thấy đau.

Anh nói không sai, cô thực sự ngủ không tốt, gần như mất ngủ cả đêm. Đêm qua, cô ôm chăn ngồi gần cửa sổ, nhìn thành thị dưới chân, suy nghĩ trôi dạt khắp nơi. Lại nghĩ tới mấy chuyện xảy ra gần đây, phản ứng của cô với Tống Bác Ngạn, đáp án đã hiện rõ trước mặt —— cô không thể khống chế bản thân mình thích anh.

Đây không phải là chuyện tốt, cô chỉ muốn có một người ở bên, yêu đương không mặn không nhạt, không cần nhiệt tình không cần hứa hẹn, không có giao phó, để cho nhau không gian thoải mái, lúc chia tay cũng thật sảng khoái, không ai nợ ai, cũng không có ai thương tâm khổ sở.

Nhưng nếu người kia là Tống Bác Ngạn, cô không dám cam đoan kế hoạch đó có thể tiến hành thuận lợi không, cô sợ, có một ngày mình không thể rời xa anh.

Cả đêm suy nghĩ, cô đã biết rõ ràng anh không phải đối tượng tốt. Cho nên lúc này, đổi thành cô từ chối, “Xin lỗi, tôi đổi ý rồi.”

Phản ứng của cô như đã nằm trong dự kiến của Tống Bác Ngạn, anh vân đạm phong kinh lắc đầu, “Ngại quá, một lời đã định, anh đã nói sẽ không nuốt lời.”

“Anh đã nuốt lời rồi còn gì.” Đường Đường trách móc, “Tối qua anh đã từ chối chắc như đinh đóng cột.”

“Có sao?” Tống Bác Ngạn nghiêng đầu, làm như tự hỏi, “Anh có nói sao? Anh chẳng nhớ gì cả.”

“Anh thối lắm…”

Tống Bác Ngạn che môi cô, giả bộ tức giận chỉ trích, “Không được nói bậy.”

Ngón tay của anh như mang theo ma lực, khiến cô không phát lên lời, nói gì là nói những lời thô tục.

Đường Đường kinh ngạc nhìn anh. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt anh phủ thêm một tầng nhu hòa, càng nhìn càng đẹp mắt, khiến cô thất thần.

Phản ứng của cô làm tâm tình của Tống Bác Ngạn rất tốt, nếu thời gian cho phép, anh không ngại đứng chỗ này cho cô nhìn cả đời, chỉ là hôm nay còn chuyện khác phải làm.

Quơ quơ tay trước mắt cô, Tống Bác Ngạn cười hỏi, “Xem đủ chưa?”

Đường Đường hoàn hồn, vẫn có chút mờ mịt, “Xem cái gì?”

“Anh a.” Tống Bác Ngạn dõng dạc, “Biết anh đẹp trai rồi, có điều sau này em từ từ mà xem, giờ phải đi làm đã.”

Đường Đường lắc đầu cậy mạnh, “Ai nhìn anh chứ, tôi đang nhìn mặt trời.”

Liếc mắt nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, Tống Bác Ngạn nghiêm trang phụ họa, “Đúng vậy, mặt trời gớm thật, làm mặt em đỏ bừng.”

Đường Đường cắn môi, bực tức trừng mắt nhìn anh, quyết định không thèm so đo, miễn để mình càng nói càng 囧.

Thấy cô xoay người bước đi, Tống Bác Ngạn chạy theo, cầm tay cô, “Đi đâu vậy? Xe ở phía sau.”

Tiếp xúc với bàn tay ấm áp, Đường Đường hơi không quen, nhíu mày, “Tôi có xe.”

“Anh biết, có điều từ hôm nay, nó được phép về hưu.” Tống Bác Ngạn cười nói.

Đường Đường nhíu mày, “Có ý gì?”

“Về sau em đi xe anh.” Anh nói rất đương nhiên, thoáng dùng sức kéo cô về phía mình.

Đường Đường bám tay anh, kêu lên, “Chờ một chút…”

“Không chờ được.” Tống Bác Ngạn đánh gãy kháng nghị của cô, nhắc nhở: “Lôi thôi là muộn đấy, hôm nay em không phải khám bệnh sao? Đến muộn không sợ bệnh nhân phàn nàn à.”

Chỉ một khắc do dự, Đường Đường đã bị anh tha trên xe. Nhìn cô bất mãn chu cái miệng nhỏ, lại ngoan ngoãn cài dây an toàn xong, Tống Bác Ngạn vụng trộm nở nụ cười, chiêu thứ nhất của thuật truy thê —— giả điếc, mới có hiệu quả. Đây là Chu Diên dạy anh, “Không nghe, thì cứ làm trước rồi nói sau.”

**

Tống Bác Ngạn luôn mồm nói sợ muộn, nhưng khi ra khỏi tiểu khu lại chạy xe theo hướng khác.

Đường Đường là kẻ mù đường, nhưng nhìn cảnh vật hai bên không giống thường ngày thì vội vàng xoay người qua, “Anh đi nhầm đường rồi, đường tới bệnh viện đâu phải đường này.”

Tống Bác Ngạn thẳng thắn thừa nhận, “Đúng, không phải đi bệnh viện.”

“Vậy muốn đi đâu?”

Nhìn cô khẩn trương, Tống Bác Ngạn bật cười, “Sao, sợ anh đem bán em à?” Không đợi cô trả lời, anh bổ sung, “Yên tâm, cho dù em muốn, anh cũng không nỡ. Giờ chúng ta đi ăn sáng.”

Đường Đường lại quay đầu xoay qua một bên, không thèm để ý, quyết tâm dù tối qua anh từ chối thật hay từ chối giả vờ, thì đề nghị kia cũng phải bác bỏ.

Xe rẽ trái rẽ phải rồi đi vào một con đường nhỏ, Tống Bác Ngạn dừng xe ven đường, “Đến rồi, xuống xe thôi.”

Đường Đường nhìn bên ngoài cửa sổ, ngoại trừ người đi đường qua lại, thì không thấy bóng dáng cửa hàng ăn sáng nào, thật sự cô không hiểu trong hồ lô của anh bán thuốc gì.

Thấy cô chậm chạp không chịu xuống xe, Tống Bác Ngạn mở cửa xe giúp cô, cười trêu, “Đã nói không nỡ bán em rồi mà còn sợ à?”

Đường Đường liếc một cái xem thường, tự bước ra, nghi hoặc hỏi, “Ăn ở đâu, có thấy nhà hàng nào đâu?”

Tống Bác Ngạn khóa cửa xe, chỉ ngõ nhỏ bên cạnh, “Ở đây, đi vài bước là tới.” Dứt lời, thẳng tay dắt cô đi lên phía trước.

Đường Đường muốn giãy ra, nhưng rất nhanh bị nhét vào trong túi áo khoác của anh, bên trong còn dư độ ấm của cơ thể người bên cạnh, nhất thời khiến cô loạn tâm.

Thôi bỏ đi, trời đông giá rét, coi như sưởi ấm đi, Đường Đường tự thuyết phục mình như vậy.

Thấy cô thuận theo, Tống Bác Ngạn tự dựng ngón cái với mình, chiêu thứ hai của thuật truy thê —— cường thế, hiệu quả không tệ.

**

Tống Bác Ngạn dẫn Đường Đường vào một nhà tứ hợp viện, vừa bước vào tiểu viện, anh đã hô lớn, “Lão gia tử, con đến ăn cơm.”

Đường Đường nghi hoặc nhìn anh, “Anh quen ông chủ à?”

“Hơi quen.”

Vừa mới nói xong, trong trung đình truyền ra giọng nói cứng cáp có lực, “Hơi quen mà cũng dám tới xin cơm à?”

Đường Đường nhìn theo tiếng nói, thấy cụ già mặc quần áo trắng đứng bên cửa, phiêu dật linh động như cao thủ tuyệt thế trong phim võ hiệp, có điều thời tiết đầu đông vẫn khiến cô lo lắng, “Ông ấy mặc ít như vậy không lạnh sao?”

Tống Bác Ngạn nắm chặt tay cô, mỉm cười, “Trông vậy thôi nhưng ông ấy khỏe hơn em nhiều đấy.”

Đường Đường tức giận trừng mắt với anh, “Tôi cũng không sợ lạnh a.”

“Ừ.” Tống Bác Ngạn quơ quơ bàn tay trong túi, chế nhạo, “Chỉ là tay lạnh như băng thôi.”

“Đông cứng thành đá rồi mà còn đứng bên ngoài làm cái gì?” Lão gia tử tới gần, khóe miệng mang ý cười xấu xa, “Còn không dẫn vợ anh vào ăn cơm.”

Vợ? Đường Đường giật mình, vừa định giải thích, người đàn ông bên cạnh đã thích thú, sảng khoái mau đáp ứng, “Ôi chao.” Tiếp theo, bị nửa ôm nửa kéo lôi vào phòng.

Sau khi ngồi xuống, Đường Đường lập tức rút tay khỏi áo anh, thừa dịp lão gia tử đi lấy bữa sáng không có mặt, nhanh chóng nói, “Tống Bác Ngạn, tôi mặc kệ anh có quên hay không, nhưng đề nghị hôm qua không có ý nghĩa gì cả, chúng ta vẫn là đồng nghiệp bình thường.”

Tống Bác Ngạn mắt điếc tai ngơ, rót cho cô một chén trà, “Uống thử đi, trà của ông cụ không phải ai muốn cũng được uống đâu.”

Đường Đường vùng vằng, cau có, “Tôi nói anh có nghe không thế?”

“Nghe rồi.” Tống Bác Ngạn lại nói, “Nhưng em đang lật lọng, nói không giữ lời đấy à?”

Đường Đường hít một hơi, cố đè nén hỏa khí trong lòng, bình tĩnh nói, “Tối qua tôi rất đường đột mới đề nghị hoang đường như thế. Sau khi nghĩ cả đêm, tôi cảm thấy như vậy không công bằng với anh, cho nên…”

“Anh không thấy bất công.” Tống Bác Ngạn chặt đứt kết luận của cô, “Chỉ cần em đồng ý đề nghị, anh đã mãn nguyện rồi.”

“Nhưng tôi sẽ không yêu anh.” Cô gấp đến độ đỏ bừng mặt, “Cũng không kết hôn, sinh con, và cả…”

“Những thứ này không quan trọng.” Tống Bác Ngạn lại đánh gãy lời của cô, cười nhẹ, “Hơn nữa, nếu em cảm thấy anh thua thiệt, thì có thể bồi thường trên những mặt khác, ví dụ như…”

Anh dừng một chút, đột nhiên lại gần, chậm rãi nhả hơi nói bên tai cô, “Về mặt nào đó, cố gắng thật nhiều.”

~> Chương 25.

[Doctor cầm thú] Chương 23: Quân sư


“Cái gì? Cậu không đồng ý?” Chu Diên đập chén trà xuống bàn, “Thấy ngu chưa?”

“Con gái nhà người ta chủ động nói muốn ở bên cậu, thế mà cậu chả nghĩ ngợi gì đã từ chối. Lão tứ à, giờ cậu muốn tôi nói sao đây?”

Tống Bác Ngạn uống một ngụm rượu lớn, vị cay lan tới cả cõi lòng, “Cô ấy có nói là muốn ở cùng tôi sao? Cô ấy chỉ cần một bạn giường!”

“Bạn giường cũng là bạn, so với không là gì còn tốt hơn.” Chu Diên phát cáu, “Cậu nghĩ lại đi, tóm được chân cô ấy rồi thì cậu sẽ thả cho đi sao? Hơn nữa, người ta chỉ nói là không kết hôn, nhưng lại hứa một PK một, quyền chấm dứt hay tiếp tục cũng ở cậu. Nếu cậu muốn lâu dài, chỉ cần không nói game over là được, không phải sao?”

“Cậu mà còn để ý mấy cái tiểu tiết ấy, chờ người ta chạy xa rồi có lái máy bay theo cũng chả kịp. Quan trọng nhất bây giờ vẫn là hai người có thể bên nhau.” Chu Diên nhấp ngụm trà, tiếp tục phân tích, “Phụ nữ ấy mà, biết thế nào được, bây giờ kiên quyết không kết hôn, thời gian lâu dài, không chừng còn muốn sinh cả con.”

“Tình cảm có thể bồi dưỡng, mấu chốt là cô ấy là lựa chọn của cậu. Cứ từ từ mà mài sắt thành kim, cuối cùng cũng tới ngày cô ấy sẽ yêu cậu.” Chu Diên lấy bản thân mình làm ví dụ, “Nhìn tôi đi, lúc trước vị nhà tôi chẳng sống chết không chịu gả, muốn làm mẹ đơn thân, sau cùng không phải vẫn bị tóm sao.”

Sợ không đủ thuyết phục, Chu Diên lại lấy thêm ví dụ, “Còn cả lão nhị với Sở Sở nữa, hận thù tới mức động dao vung súng, không phải giờ dính nhau như sam à? Hồi trước còn khuyên lão nhị bỏ đi, đừng cố nữa, cậu ta nói cái gì mà đá cũng bị nóng chảy, huống chi là con người.”

“Nếu chẳng may lòng cô ấy còn cứng hơn đá thì sao?” Tống Bác Ngạn hừ một tiếng từ lỗ mũi, “Nhìn Dương Dương đi, đối xử với cô ấy tốt như vậy cơ mà.”

Ngồi ở bên phải Tống Bác Ngạn, Cù Bạch vẫn giữ im lặng lúc này nhíu mày, “Lão tứ, cậu xác định Dương Dương là bạn trai của Đường Đường sao?”

“Còn giả được? Ngay cả chìa khóa nhà cũng đưa, tôi còn tận mắt thấy bọn họ rất thân mật.” Tống Bác Ngạn ăn giấm.

Nghe vậy, Cù Bạch càng nhíu mày, miệng lẩm bẩm, “Quái lạ.”

Chu Diên thính tai, ngồi cách một người cũng nghe thấy, tò mò hỏi, “Quái lạ thế nào?”

Cù Bạch liếc mắt nhìn Tống Bác Ngạn mặt co mày cáu, “Nếu Dương Dương thật sự là bạn trai của cô ấy, thì không phải Đường Đường không nóng chảy, mà Dương Dương có vấn đề.”

“Sao lại nói thế?” Chu Diên truy vấn, “Lão Bạch, cậu biết cái gì đúng không?”

Cù Bạch suy nghĩ, châm chước mở miệng, “Dương Dương có người phụ nữ khác, hơn nữa khả năng là ngay cả con cũng có rồi.”

“Cái gì?”

“Cái gì?”

Chu Diên và Tống Bác Ngạn trăm miệng một lời kinh hô.

Tống Bác Ngạn đứng bật dậy, túm lấy cánh tay của Cù Bạch, “Cậu nghe ở đâu?”

Lực của anh rất lớn, suýt nữa kéo Cù Bạch ngã khỏi ghế, Chu Diên thấy thế, vội tách Tống Bác Ngạn ra, “Lão tứ, đừng kích động, nghe Cù Bạch nói đã.”

Cù Bạch bất động thanh sắc sờ cái tay bị đau, chậm rãi nói, “Hôm qua tôi mới biết, hơn nữa chỉ phỏng đoán.”

Nói đến cũng khéo, hôm qua Cù Bạch dẫn Kiều Y Y đi bàn công việc, Kiều Y Y ngại mấy chuyện buôn bán nhàm chán nên ở bên ngoài chờ anh.

Lúc Cù Bạch đi ra thấy cô đang đứng giữa đại sảnh, vui vẻ nói chuyện cùng một cô gái khác. Thấy anh tới, Kiều Y Y chạy lại, kéo tay anh đến trước mặt cô gái kia, hưng phấn giới thiệu, “Cù Bạch, giới thiệu một chút với anh, đây là Lê Cẩn Hi, là bạn tốt nhất của em. Cẩn Hi, đây là chồng tớ, Cù Bạch.”

“Xin chào, rất vui được gặp cô.” Cù Bạch cười chào hỏi, thuận tiện đánh giá cô gái đối diện, ngũ quan tinh xảo linh hoạt, nhưng hơi gầy, ánh mắt cũng không đủ trong trẻo, như phủ một tầng sương.

Kiều Y Y biết Cù Bạch đã đàm phán xong, liền kéo Lê Cẩn Hi đi phía trước. Vì lâu rồi mới gặp bạn tốt, cô phá lệ vui vẻ, cái miệng nhỏ líu ríu không ngừng.

Cù Bạch theo phía sau, phát hiện Kiều Y Y nói rất nhiều vấn đề, nhưng đáp án của Lê Cẩn Hi toàn nói không tỉ mỉ, lúc hỏi đang làm gì, ở chỗ nào, cô chỉ mím môi cười cho qua.

Cù Bạch nghĩ Lê Cẩn Hi gặp chút vấn đề không tốt, nên không muốn nói thêm, anh đã cố nháy mắt với Kiều Y Y, ám chỉ cô đừng hỏi sâu. Lúc đến cửa, Kiều Y Y nhiệt tình đề nghị, “Cẩn Hi, dù sao cậu cũng không lái xe, để chúng tớ đưa cậu về nhé.”

“Không cần đâu, có người tới đón tớ rồi.” Lê Cẩn Hi cười nhẹ nói.

Vừa dứt lời, phía sau có 2 tiếng còi xe, Cù Bạch nhìn theo tiếng, thấy một chiếc Bentley đen đang chậm rãi tới gần, dừng trước mặt bọn họ.

Cửa sổ bên ghế phụ kéo xuống, một đứa trẻ thò đầu ra kêu to, “Mẹ, nhanh lên xe thôi, chúng ta đi ăn pizza.”

Ngoài cửa chỉ có ba người bọn họ, không cần đoán cũng biết đứa bé gọi ai. Kiều Y Y giật mình nhìn Lê Cẩn Hi hỏi, “Con cậu lớn như vậy rồi á?”

Lê Cẩn Hi vẫn cười nhẹ, không trả lời ngay, “Y Y, tớ đi trước đây, lần khác gặp nhé.”

Kiều Y Y gật đầu, nhìn theo cô bước lên xe, vào lúc cánh cửa mở rộng, thấy người đàn ông ngồi ghế lái, cả cô và Cù Bạch không hẹn mà hô lên, “Là anh ta?”

Cù Bạch nghiêng đầu hỏi: “Em biết Dương Dương à?”

“Dương Dương?” Kiều Y Y quay đầu, mờ mịt khó hiểu, “Anh ta không phải là Sunny sao?”

“Sunny.” Cù Bạch lặp lại từ này, đầu óc xoay chuyển, “Em biết rõ anh ta à?”

“Cũng không tính là biết rõ.” Kiều Y Y từ từ nói về chuyện cũ, “Anh ta và Cẩn Hi quen nhau hồi bên Mỹ, sau đó trở thành bạn trai của cô ấy, Cẩn Hi từng cho em xem ảnh, có một mùa Noel, lúc em đang video call với Cẩn Hi thì anh ta ở bên cạnh, nên có nói chuyện hai ba câu.”

Kiều Y Y dừng một chút, như là nhớ tới cái gì đó, đột nhiên a một tiếng, “Đúng rồi, bọn em đã gặp một lần. Anh ta đến trường tìm em, hỏi em có biết Cẩn Hi đi đâu không? Em không biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì, sau đó cũng không nghe thấy tin gì nữa, tưởng đã chia tay rồi, không ngờ vẫn còn bên nhau, ngay cả con cũng lớn như vậy.”

Cù Bạch và Dương Dương không có liên quan gì trên công việc nên cũng không biết rõ. Nhưng trong vòng luẩn quẩn kinh doanh, mặc dù Dương Dương không có gia thế hiển hách, có điều là người có đầu óc, nên rất có danh tiếng. Theo anh biết, không có gì tin tức gì về chuyện Dương Dương đã kết hôn, ngay cả bạn gái cũng chưa từng nghe nói. Lại nói hiện tại xuất hiện vấn đề lớn, đầu tiên là lão tứ nói Dương Dương là bạn trai của Đường Đường, còn giờ Y Y nói đây là bạn trai của Lê Cẩn Hi.

“Cô gái Lê Cẩn Hi kia là người thế nào?” Cù Bạch nghi hoặc hỏi, “Em nói là bạn tốt mà trước nay chưa thấy kể.”

Kiều Y Y đang bước đi bỗng đứng lại, sầu não nói, “Cô ấy là bạn từ nhỏ tới lớn của em. Vào đại học, cô ấy cùng mẹ sang Mỹ. Ban đầu bọn em còn liên lạc thường xuyên, nhưng tới năm thứ 3 đột nhiên bị cắt đứt liên lạc, em vẫn tìm cách để liên hệ, còn nhờ bạn bên Mỹ tìm giúp, nhưng cô ấy như bốc hơi mất vậy.”

Nghe ra sự đau thương của cô, Cù Bạch ôm lấy cô, hôn lên thái dương, “Có lẽ, cô ấy có nỗi khổ riêng.”

“Em cũng nghĩ vậy.” Kiều Y Y nghẹn ngào nói, “Chồng, anh không biết đâu, hôm nay lúc thấy cô ấy, thiếu chút nữa em không nhận ra. Cô ấy thay đổi hoàn toàn, so với trước kia gầy hơn nhiều, tâm tính cùng trầm lặng hơn.”

Cù Bạch vuốt mái tóc dài của cô, đồng ý nói, “Đúng vậy, anh cũng thấy hình như cô ấy có tâm sự.”

Kiều Y Y khổ sở nói, “Cẩn Hi trước kia không như thế. Cô ấy rất hoạt bát, cả ngày đều hi hi ha ha tràn trề sức sống, đặc biệt là lúc ở cùng Sunny, ngay cả gửi một tin nhắn cũng nhìn thấy vui vẻ.”

“Ban đầu em tưởng là cô ấy chia tay với Sunny nên thay đổi, hiện tại thì hình như không phải.” Kiều Y Y khó hiểu, “Thật không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Kiều Y Y lo lắng cho bạn cũ, Cù Bạch lại đang nghĩ tới một chuyện khác.

Dựa theo cách Kiều Y Y nói, Lê Cẩn Hi và Dương Dương từng là người yêu, bây giờ lại ở bên nhau, vậy Đường Đường thì sao?

Tối nay Tống Bác Ngạn còn oán giận về chuyện Đường Đường không muốn kết hôn, Cù Bạch càng nghe về mối quan hệ của ba người này càng thêm hồ đồ.

“Có gì mà phải hồ đồ.” Chu Diên làm bộ dáng như nhìn thấu chân tướng, “Rõ ràng là Dương Dương quen Lê Cẩn Hi trước, quen Đường Đường sau, giờ Lê Cẩn Hi mang con về tìm anh ta, đương nhiên Dương Dương sẽ chọn vứt bỏ Đường Đường để chăm sóc mối tình đầu và con mình rồi.”

“Là vậy sao?” Cù Bạch vẫn không tin tưởng, “Hình như không đơn giản thế.”

Chu Diên nói, “Nghĩ đi, lão tứ bảo lúc trước Dương Dương đối xử với Đường Đường rất tốt, nhưng Đường Đường lại đột nhiên đồng ý cho lão tứ theo đuổi, đưa ra điều kiện muốn kết giao, đây không phải chứng minh quan hệ giữa cô ấy và Dương Dương xong rồi sao.”

Tống Bác Ngạn hoàn hồn, chần chừ nói, “Ý của cậu là anh ta đá Đường Đường?”

“Chính xác.” Chu Diên nói chắc chắc, “Tôi thấy tám phần là vì Đường Đường bị anh ta làm tổn thương nên mới khủng hôn.”

Cù Bạch suy nghĩ một lát, gật gật đầu, “Cũng không loại trừ khả năng này.”

Nghe xong một loạt phân tích, Tống Bác Ngạn xiết chặt ly rượu, đập mạnh xuống quầy bar, “Tên chết tiệt này cũng dám đá cô ấy, tôi phải đi tìm anh ta tính sổ!”

Ly rượu vỡ năm bể bốn, một mảnh thủy tinh văng vào tay, tức thì máu tươi phun ra, Cù Bạch thấy thế lập tức rút khăn giấy chặn lại miệng vết thương, cũng nhịn không được trách cứ, “Điên à? Bàn tay kiếm ra tiền đấy, ảnh hưởng tới dây thần kinh thì phải làm sao!”

Chu Diên cũng đè lại bả vai anh, khuyên nhủ, “Trước hết đừng kích động…”

“Tôi có thể không kích động sao? Tên chết tiệt kia mà cũng dám làm tổn thương cô ấy.” Tống Bác Ngạn căm giận nói.

Chu Diên quăng qua một ánh mắt xem thường, “Này, yêu đến váng đầu rồi à. Nếu anh ta không đá cô ấy, cô ấy không bị tổn thương thì có chuyện tới lượt câu sao?”

Tống Bác Ngạn mờ mịt, “Có ý gì?”

“Ý của tiểu Lục là, đây là cơ hội tốt của cậu.” Cù Bạch thay Chu Diên giải thích, “Bây giờ là thời điểm nhạy cảm của Đường Đường, nếu cậu ở bên vun vén, nhất định cách mạng sẽ thành công.”

Thông minh như Tống Bác Ngạn cũng bị tình cảm làm hồ đồ, “Nhưng cô ấy đã nói không muốn kết hôn.”

Chu Diên và Cù Bạch liếc mắt, hai mặt nhìn nhau. Có điều vì hạnh phúc của huynh đệ, nên vẫn kiên nhẫn dạy, “Cô ấy đang bị tổn thương, đương nhiên sẽ không muốn kết hôn, chờ vết thương lành rồi, thì ai biết được.”

Tống Bác Ngạn bán tín bán nghi, “Thật không? Nếu chẳng may không lành được thì sao?”

“Aaa…” Chu Diên thét dài một tiếng, bực mình đá mông Tống Bác Ngạn, “CMN đừng nói mấy lời nhụt chí thế được không!!”

Tống Bác Ngạn nhíu mi, hỏi ra một vấn đề nan giản khác, “Nhưng, tôi đã từ chối cô ấy rồi…”

Anh còn nhớ mình đã nói, “Đường Đường, em đừng đánh giá quá cao mị lực của mình, nếu anh muốn tìm bạn giường, thì nhất định sẽ tìm người trẻ hơn em, đẹp hơn em, công phu trên giường tốt hơn em, còn em —— anh không có hứng thú.”

Nghe anh lặp lại lời nói lúc đó, Chu Diên nhịn không được oán thầm, thằng nhóc này, lời ngon tiếng ngọt thì không học được câu nào, đả thương người ta thì cứ đâm thẳng vào lòng, vạn tiễn xuyên tim.

~> Chương 24

[Doctor cầm thú] Chương 22: Điều kiện


Đường Đường dọn dẹp phòng bếp xong đi ra thấy Tống Bác Ngan đang ngồi lưng thẳng tắp, không nhúc nhích trên sofa.

Nhìn màn hình TV, khóe miệng cô cong lên thành một vòng cung, “Không phải chứ, chương trình mua sắm mà anh cũng xem nghiêm túc thế à?”

Nghe thấy câu hỏi của cô, Tống Bác Ngạn giật mình, trở nên lắp bắp nói, “Em, em, sao em đã đi ra rồi?”

Bộ dáng kích động của anh khiến Đường Đường kinh ngạc, “Ý anh là tôi nên không nên đi ra à?”

“Không, không phải.” Tống Bác Ngạn vội vàng giải thích, “Ý anh là, sao em nhanh đi ra vậy?”

“Anh hy vọng tôi làm chậm một chút sao?” Đường Đường nghịch ngợm hỏi.

“Anh không có ý đó.” Tống Bác Ngạn xua tay, càng nói càng loạn, “Anh thấy em làm giỏi đấy, rửa chén rất nhanh.”

Bộ dáng kia hệt như đang làm việc xấu bị bắt gặp, khiến Đường Đường nảy sinh nghi ngờ, cô thăm dò xem xét bàn trà và sofa, chậm rãi hỏi, “Anh, ban nãy làm gì vậy?”

Theo bản năng lúc cô nhìn qua, Tống Bác Ngạn kéo kéo quần áo, ý muốn che đi cái lều kia, nhưng không hề biết động tác nhỏ này ngược lại thành hấp dẫn tầm mắt của Đường Đường.

Chỉ cần một giây, Đường Đường đã hiểu thứ nhô cao ấy biểu hiện cho điều gì, cô nhanh chóng quay đầu, nhắm chặt hai mắt, màu đỏ từ mặt lan xuống tận cổ.

Thấy cô như vậy, Tống Bác Ngạn biết đã bị lộ, xấu hổ giải thích, “Cái đó, em đừng hiểu lầm, anh không phải có ý đồ gì không an phận đâu.”

“Quỷ cũng không tin.” Đường Đường tức giận nói, “Nếu anh không nghĩ, thì sao…”

Cô cắn môi, nào dám nói nên lời, cuối cùng tức giận dậm dậm chân, bẹp miệng than thở, “Đàn ông các anh đều là động vật nửa thân dưới.”

Đều là? Tống Bác Ngạn nhíu mày, lại bắt đầu miên man suy nghĩ, chẳng lẽ tên đểu cáng kia cũng như vậy sao?

Liên tưởng này khiến anh hận nghiến răng nghiến lợi, “Đừng so sánh anh với những kẻ hạ lưu bại hoại.”

Đường Đường không biết anh nói tới Dương Dương, chỉ nghĩ là anh đang biện giải, vì thế chế nhạo, “Thôi đi, tám lạng nửa cân, năm mươi bước cười một trăm bước.”

“Anh không giống bọn họ!”

Giọng nói mang sự tức giận gần trong gang tấc khiến Đường Đường hoảng run lên, quay người lại thì đập vào lồng ngực rắn chắc của Tống Bác Ngạn.

“Anh, anh tới lúc nào?” Cô cả kinh thở không xong.

Đối với vấn đề của cô, Tống Bác Ngạn xem như mắt điếc tai ngơ, hai tay bắt lấy bả vai cô, gằn từng tiếng lặp lại, “Anh nói, anh không giống bọn họ!”

Bị vây trong lòng anh, Đường Đường theo bản năng ngả nửa người phía trên ra sau, nhưng cô nào biết như thế lại khiến nửa thân dưới càng dán chặt vào anh. Cảm nhận một cách chân thực cái gọi là “không giống”.

Cô nuốt một ngụm nước bọt, đánh bạo nhắc nhở, “Anh chạm vào tôi.”

Lời nói trắng trợn như thế khiến Tống Bác Ngạn sửng sốt, hai má đỏ bừng. Thoáng kéo dãn khoảng cách giữa hai người, anh giả bộ bình tĩnh nói, “Đây là phản ứng sinh lý bình thường.”

Đường Đường bĩu môi, học bộ dáng của anh, cố gắng làm cho ngữ khí bình tĩnh, “Tôi biết, chỉ là sự sung huyết thôi.”

Cô giả vờ bình tĩnh khiến Tống Bác Ngạn nhìn bật cười, đột nhiên sinh ra ý đùa bỡn. Anh nâng cằm cô lên, ung dung nhìn cô chằm chằm, “Vậy chắc em nhất định biết làm thế nào để hạ sự sung huyết nhỉ?”

Không đợi cô trả lời, Tống Bác Ngạn bỗng nhiên cúi người thổi khí bên tai cô, chậm rãi nói, “Bác sĩ Đường, anh muốn được chữa bệnh…”

Hơi thở ẩm ướt phả lên người mang đến một trận tê dại, Đường Đường chợt thấy tứ chi mềm nhũn, không có một chút khí lực nào.

Tống Bác Ngạn cẩn thận quan sát nên lập tức phát hiện vành tai cô rất mẫn cảm, khóe miệng cười như hồ ly. Bàn tay rộng lớn bất động thanh sắc ôm lấy thắt lưng cô, kéo thân ảnh nhỏ nhắn vào lòng, thấy cô vẫn chưa phản kháng, Tống Bác Ngạn không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, trực tiếp há miệng ngậm lấy vành tai tinh xảo kia, đầu lưỡi chậm rãi liếm nhẹ.

Hơi thở nóng rực vờn quanh thân thể, thần trí của Đường Đường đã trôi nổi tới phương nào rồi, từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên cô bị tình dục mê hoặc, chỉ còn một chút lý trí đang chống chọi trong nôn nóng.

“Dừng tay.” Cô thở dốc, lại khó xác định xem mình có thật sự muốn anh dừng lại không.

Tống Bác Ngạn xấu xa cười, vờn quanh tai cô nói, “Bác sĩ Đường, anh không hề động tay.” Vì để chứng minh lời nói, anh còn cố ý tăng thêm lực nắm thắt lưng.

Đường Đường phản tay bắt lấy đại chưởng trên lưng, muốn ngăn cản nhưng bị anh bắt được, kéo lên môi hôn một cái, cố ý ủy khuất nói, “Em nhìn đi, người động tay rõ ràng là em.”

“Anh…” Đường Đường cứng lưỡi, trừng mắt với anh, nộ khí đằng đằng uy hiếp, “Tống Bác Ngạn, anh buông ra mau, bằng không…”

“Bằng không thì sao?” Anh ngoảnh mặt làm ngơ, càn rỡ cắn đầu ngón tay cô.

Vật dưới thân căng cứng đau đớn, tình dục xao động khắp người, anh chưa bao giờ khát vọng một cô gái như thế. Đám anh em nói với anh, có thời cơ thì lập tức quăng cô lên giường, chờ gạo nấu thành cơm rồi thì cô muốn trốn cũng không được. Anh cũng biết, với nhiều cô gái, làm chuyện đó và yêu phải gắn kết với nhau, anh muốn tâm cô, còn hơn muốn thân thể cô. Anh muốn cô cam tâm tình nguyện giao mình cho anh, không chỉ có thân thể, mà cả trái tim.

Trong lòng Tống Bác Ngạn giao chiến, nội tâm của Đường Đường cũng sóng gió cuồn cuộn.

Hơn năm năm qua, không phải cô chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, chỉ là có rất nhiều ràng buộc, không yêu nổi. Nhưng những gì Tống Bác Ngạn làm hôm nay tựa như ngọn lửa châm đốt khát vọng trong lòng cô, khiến ý niệm cất sâu kia dần sống lại.

Anh là một lựa chọn tốt sao? Anh sẽ không bỏ đi chứ? Đường Đường không ngừng tự hỏi, cuối cùng lựa chọn trực tiếp hỏi người trong cuộc, “Anh thích tôi sao?”

Tống Bác Ngạn mỉm cười hỏi lại, “Em không nhìn ra à?”

Thấy cô không cười, ánh mắt vẫn sáng quắc nhìn chằm chằm mình, Tống Bác Ngạn lập tức ngừng cười, chân thành nói, “Anh thích em, rất thích.”

Đường Đường rũ mi, lại hỏi, “Thích bao nhiêu, thích đến mức muốn quen tôi à?”

Vấn đề và ngữ khí của cô làm Tống Bác Ngạn sửng sốt, nhưng vẫn kiên định trả lời, “Đúng vậy, anh muốn ở bên em.” Dừng một chút, anh bổ sung, “Không chỉ muốn quen, anh còn muốn lấy em về làm vợ.”

Nhưng điều khiến anh thấy lạ là, sau khi nghe được lời thổ lộ chân thành tha thiết ấy, Đường Đường lại không giống cảm động, mà như bị bỏng, lui mạnh về phía sau.

“Sao vậy?” Anh khó hiểu hỏi.

Đường Đường không trả lời, cúi đầu nhìn sàn nhà, tầm mắt có chút mơ hồ. Xem đi, cô biết anh không phải đối tượng tốt mà. Tuy anh không đủ điều kiện, nhưng cô rất tham luyến hơi thở và sự ấm áp của anh, cho nên vẫn chưa từ bỏ ý định, cố một lần cuối cùng, “Nếu, tôi không muốn kết hôn thì sao?”

Tống Bác Ngạn giật mình, cau mày, “Em có ý gì?”

Đường Đường hít sâu, “Tôi nghĩ mình muốn ở bên anh, nhưng không muốn kết hôn.”

Tống Bác Ngạn phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết những lời này, anh nghĩ có lẽ do cô mắc chứng sợ hôn nhân, nên đặc biệt thấu hiểu an ủi, “Chuyện kết hôn sau này rồi nói, chúng ta ở bên nhau trước, chờ khi nào em muốn thì kết hôn cũng không muộn.”

Đường Đường lắc đầu, bướng bỉnh nói, “Không phải như thế, tôi muốn vĩnh viễn không kết hôn.”

“Vĩnh viễn?” Tống Bác Ngạn nheo mắt, thái dương nhảy lên, “Em muốn anh làm tình nhân cả đời sao?”

Đường Đường cắn môi, tận lực nói rằng anh khác những người tình bình thường, “Không phải tình nhân, chỉ là chúng ta không cần trách nhiệm và hẹn ước, nếu anh tìm được cô gái thích hợp muốn kết hôn, tôi sẽ không can thiệp.”

“Ha ha.” Tống Bác Ngạn cười khẽ, nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Ngay cả tình nhân còn không bằng, chắc chỉ là bạn giường thôi nhỉ?”

“Chỉ có tình dục, không có yêu đương?” Anh tiếp tục hỏi, “Có phải đối phương có lên giường với ai cũng không quản không?”

Đường Đường ngẩng đầu, lắc đầu như trống bỏi, “Không phải, nếu anh đồng ý, tôi cam đoan chỉ phát sinh quan hệ với anh.”

“Còn anh thì sao?” Tống Bác Ngạn hỏi, “Có được có cô gái khác không?”

Nghĩ đến anh sẽ ôm một cô gái khác làm những chuyện mặt đỏ tim đậm, trong lòng Đường Đường như bị nhéo một cái. Rõ ràng rất đau, nhưng vì đạt được mục đích, cô trái lương tâm nói, “Không sao, chỉ cần không bị tôi bắt gặp là được.”

Lửa giận cố kiềm chế nãy giờ bùng lên dữ dội, mặt Tống Bác Ngạn đỏ bừng, ánh mắt toát ra sự phẫn nộ. Anh trừng mắt nhìn cô gái trước mặt, hận không thể bổ đầu cô ra xem bên trong có cái gì!

Một mặt cô nói sẽ trung trinh với anh, một mặt khác lại cho phép anh chân đạp nhiều thuyền. Chẳng lẽ lúc trước cô cũng nói điều kiện này với Dương Dương sao? Bây giờ thì sao? Chán Dương Dương rồi nên muốn đổi khẩu vị? Hay là người kia tìm được tình nhân thích hợp hơn rồi nên đá cô? Xem ra lúc trước anh trách nhầm Dương Dương rồi, không phải anh ta không thừa nhận cô gái này, mà do cô nghĩ mọi cách để phủ định.

Tất cả mọi người đều nói, ngay cả cô cũng thừa nhận Dương Dương đối xử với cô rất tốt, nhưng cũng đâu đả động được cô gái này, không phải sao? Cô vẫn có thể tiêu sái xoay người, nói với một người đàn ông khác là, “Tôi không cần chịu trách nhiệm và tôi không muốn hứa hẹn.”

Vậy anh thì sao? Nếu đồng ý với cô thì có thể trở thành một Dương Dương khác không, lặp lại vận mệnh giống nhau, giao hết tâm cam ra mà không được đáp lại, còn bị cô vô tình giẫm đạp.

Vốn ta gửi lòng nơi trăng tỏ, nhưng sao trăng lại chiếu nơi rạch nào. Lần đầu động tâm lại gặp phải một cô gái muốn đùa bỡn tình cảm, nhưng anh càng hận hơn là, biết rõ cô như vậy, nhưng lại không thể buông tay, cứ nghĩ đến việc cô sẽ cùng người đàn ông khác nói yêu cầu đó, trái tim anh như bị xé nát, lục phủ ngũ đều đau.

Bàn tay bóp chặt cằm cô, Tống Bác Ngạn cắn chặt hàm răng, cơ bắp khắp người cố khống chế không phát run, “Đường Đường, em nói xem, anh nên đồng ý sao?”

~> Chương 23.

Cupcake + Bánh bao (thành công 100%)


I. Cupcake:

  • Nguyên liệu: 2 quả trứng gà to + 25g bột bắp + 25g bột mỳ + 60g đường + 15ml sữa + 5ml dầu ăn + 5ml mật ong (có hoặc không) + 1 ống vani (có hoặc không) + vài giọt chanh (có hoặc không, tác dụng làm lòng trắng bông)

  • Bước 1: Tách riêng lòng trắng và lòng đỏ, không để lòng trắng dính chút lòng đỏ nào. Đánh bông lòng trắng trứng với 30g đường.

  • Bước 2: Dùng phới quấy đều lòng đỏ + 30g đường + sữa + dầu ăn + mật ong. Rồi rây bột vào hỗn hợp này. Trộn đều.

  • Bước 3: Trộn lòng trắng với lòng đỏ. Dùng kỹ thuật fold tránh xẹt bọt khí.

  • Bước 4: Chia nhỏ ra từng ly cupcake. Cho vào hấp. Lửa nhỏ, nước sôi lăn tăn.

  • Bước 5: Kem bơ: Vừa hấp cách thủy vừa đánh 2 lòng trắng trứng bông cứng với 70g đường => Cho từ từ 100g bơ lạt (bơ nhạt) vào tới khi quyện đều, mềm, đứng hình. Nếu thấy lợn cợn thì cứ đánh tiếp, tới khi đạt thì thôi.

II. Bánh bao:

  • Bột cái: 90g bột mỳ, 1g men nở, 2.5g đường  => trộn đều. Thêm 60ml nước. Nhào đều, bọc nilon ủ tầm 2-3h, đến khi nở gấp đôi. Bọt khí khá to là đạt.

  • Mix bột: 90g bột mỳ, 30g đường, 12.5ml dầu ăn, 10g lòng trắng trứng (làm xốp), 2-3 giọt chanh, 4g bột nở, 1g muối + HỖN HỢP BỘT CÁI Ở TRÊN => nhào đến khi được 1 khối bột mềm, mịn.

  • Ủ bột nở gấp rưỡi là được, lấy bột ra nhào sơ (xẹp bớt bọt khí). Chia bột thành các phần bằng nhau, vê tròn, để nghỉ 10p rồi bắt đầu tạo hình.

  • Cách nặn bột: Cán đều tay, cán viền bột mỏng hơn phần ở giữa. Cho nhân vào (tỷ lệ nhân : vỏ = 1:1.5 hoặc 1:2), túm đẩy xuống dưới.

  • Hấp bánh: nặn xong để nghỉ 15-30 phút rồi hấp, đun nước sôi hẳn rồi mới xếp bánh vào, tuỳ trọng lượng bánh mà thời gian hấp sẽ từ 10-25p (bánh chay – bánh nhân thịt sống).

  • Khi hấp, để mức lửa trung bình, để lửa quá to làm bánh hấp ra dễ bị XẸP.

[Doctor cầm thú] Chương 21: Nhạc đệm


Tống Bác Ngạn ngậm lấy môi cô, hơi thở nóng rực vờn quanh chóp mũi.

Đường Đường nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cảm nhận hương vị khiến người ta an tâm.

Sạch sẽ, nhẹ nhàng và khoan khoái, những thứ thuộc về Tống Bác, nay cô như đã có thói quen ──

Thói quen? Đường Đường bị từ này làm cho hoảng sợ, cô đẩy anh ra, khó khăn nói, “Đừng.”

Đúng vậy, đừng, cô không thể có thói quen với bất kỳ ai, không thể để người khác trở thành thói quen của mình.

Lần thứ n bị đẩy ra, tâm trạng của Tống Bác Ngạn rất xấu, anh cau mày, không chớp mắt nhìn cô gái dưới người, nhìn ra sự sợ hãi và rối rắm của cô, sự tức giận dần bị thương tiếc thay thế.

Anh biết, chờ cô quên được Dương Dương và đón nhận mình là một quá trình rất dài, không thể nóng vội. Vấn đề mấu chốt bây giờ là để cô từ từ quen có anh ở bên, chứ không phải rối rắm nhiều vấn đề.

Trộm thở dài, Tống Bác Ngạn chậm rãi cúi người, muốn thay cô đắp chăn. Nhưng khi cảm nhận được hơi thở kia, Đường Đường cựa quậy, nhanh chóng lấy tay chặn ngực anh, “Anh muốn làm gì?”

Cơn giận khó lắm mới nhịn được lại bùng nổ, Tống Bác Ngạn ép người xuống, hai tay chống xuống bên sườn cô, gầm nhẹ, “Rõ ràng em cũng có cảm giác với anh, nhưng tại sao cứ năm lần bảy lượt đẩy anh ra?”

“Ai có cảm giác chứ, anh đừng nhận vơ.” Đường Đường đỏ mặt cãi lại.

“Không có sao?” Tống Bác Ngạn nhíu mày, “Em dám nói không thích anh hôn em xem.”

“Đương nhiên là không thích.” Đường Đường không chút suy nghĩ đã trả lời.

Tống Bác Ngạn nhíu mày càng chặt, tầm mắt gắt gao nhìn cánh môi đỏ mọng của cô, con ngươi lóe ra ánh sáng nóng rực, như sói phát tinh quang khi thấy con mồi.

Đường Đường bị ánh mắt đó làm cho hoảng hốt, vừa nói “Có ma mới thích bị anh hôn”, vừa đẩy anh ra, cũng không ngờ chớp mắt một cái anh nâng đầu cô lên, rồi phủ môi xuống, dùng hành động nuốt hết những lời khẩu thị tâm phi kia.

Tống Bác Ngạn dùng răng nanh khẽ cắn cánh môi mềm mại, dụ cô ngoan ngoãn mở khớp hàm. Anh kiên nhẫn hôn, đầu lưỡi nghịch ngợm khẽ liếm khoang miệng, làm cô nóng bừng người, không nhịn được phát ra tiếng ngâm nhỏ.

Qua mấy giây sau, Đường Đường đã quên hết tất cả, vươn tay vòng qua cổ anh, chuyên tâm đáp lại.

Cái gọi là có ma mới thích, đại khái là do anh hôn rất mê người, nên ngay cả ma quỷ cũng thích.

Một lúc lâu sau, Tống Bác Ngạn mới chấm dứt nụ hôn này, ngón cái khẽ vuốt đôi môi sưng đỏ, “Tiểu lừa đảo, còn nói không thích à?”

Đường Đường bị hôn tới choáng váng, nào còn nhớ câu cậy mạnh ban nãy, nghe anh nói “Được rồi, mau ngủ đi” thì cũng mơ màng đồng ý, sau đó ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Cũng không biết do ban nãy hôn lâu khiến đầu óc thiếu dưỡng khí, hay tại chuyện buổi chiều làm cô mệt mỏi nên dù Tống Bác Ngạn luôn ngồi bên giường nắm tay cô, cũng không ảnh hưởng tới giấc ngủ sâu này. Hơn nữa, độ ấm ấy còn khiến cô an tâm rất nhiều.

Nghe thấy tiếng hít thở đều đều, Tống Bác Ngạn cong khóe miệng, đút tay cô vào chăn, cúi người hôn lên trán cô một cái rồi mới đứng dậy rời đi.

**

Không biết đã ngủ bao lâu, Đường Đường mới dần dần tỉnh lại, lười biếng vươn thắt lưng, quay đầu nhìn đồng hồ mới thấy ——7 giờ, không ngờ cô ngủ lâu như vậy, khó trách hơi đói bụng.

Xốc chăn lên, xuống giường, vừa mở cửa phòng ngủ ra, mùi thức ăn đã phả thẳng vào mặt, mơ hồ còn tiếng động trong phòng bếp.

Cô ngẩn người, bước nhanh tới phòng bếp.

Tống Bác Ngạn đang cho muối vào canh, nghe thấy tiếng bước chân, xoay người lại, khuôn mặt ngập ý cười hỏi, “Tỉnh rồi à?”

Đường Đường liếc mắt nhìn xung quanh, nhíu mày thật chặt, “Sao anh còn chưa đi, tôi tưởng là…”

Bàn tay cầm lọ gia vị khựng lại, anh nhìn chằm chằm Đường Đường, chặn lời của cô, “Em tưởng là ai?”

Không đợi Đường Đường trả lời, anh đã lạnh giọng cảnh cáo, “Tốt nhất em đừng có nói khỏi miệng.”

Đường Đường sửng sốt một cái, đoán là anh đang nghĩ tới Dương Dương. Lại nghĩ sau này lúc anh biết được sự thật, bộ dáng ngốc nghếch ấy khiến cô muốn phì cười. Tên đại ngốc này, theo đuổi con gái mà tông ti nhà người ta ra sao cũng không biết, lại còn ghen tới mức nội thương.

Thấy cô còn ngây ngô cười, Tống Bác Ngạn lầm tưởng cô vui vẻ khi nghĩ tới Dương Dương, trong lòng không biết có tư vị gì, hận không thể cầm cái thìa trong tay xúc Dương Dương từ trong lòng cô ra. Nhưng đám huynh đệ đã dặn đi dặn lại rồi, theo đuổi con gái, đặc biệt theo đuổi con gái đã có người trong lòng, thì điều kiêng kị nhất là ngang ngạnh chặt đứt cảm tình của cô, như vậy sẽ chỉ làm cô càng nhớ sâu đậm. Dựa theo đống kinh nghiệm quý giá của bọn họ, thì cách tốt nhất chính là, để sự tốt đẹp của mình đè chết sự hỗn đản của tên kia.

Thở sâu, Tống Bác Ngạn buông thìa, tắt bếp đi, chậm rãi đi tới bên cạnh Đường Đường, bình thường như không có việc gì, nhỏ giọng nói, “Đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm.”

Chuyển biến một trăm tám mươi độ của anh khiến Đường Đường há hốc mồm, trừng mắt nhìn anh, “Anh không sao chứ?”

“Có thể làm sao được?” Anh không đáp hỏi lại, tiếp theo vỗ vỗ cái trán cô, “Còn đứng ngẩn ra đấy làm gì, muốn anh giúp em rửa à?”

“Ngừng.” Đường Đường ném cho anh một ánh mắt khinh bỉ, bất mãn chu miệng lên, “Anh tưởng tôi là nhóc lên ba chắc?”

“Cũng đâu còn nhỏ nữa đâu nhỉ.” Anh dịu dàng nhéo nhéo cái mũi của cô.

Đường Đường bị động tác thân thiết đó làm cho đỏ mặt, ôm cái mũi, khoa trương kêu to, “Làm sao đây, đau muốn chết.”

“Đau không?” Tống Bác Ngạn lấy tay vuốt ve cái mũi nhỏ của cô, cười như không cười, “Hay anh hôn một cái nhé?”

Anh vừa nói vừa chậm rãi tới gần mặt cô, Đường Đường sợ hãi đẩy mạnh anh ra, chạy trối chết vào phòng vệ sinh.

Nhìn bóng dáng hấp tấp kia, Tống Bác Ngạn cười cười. Được rồi, ít nhất giờ cô không đuổi anh đi, tiến triển nhỏ này khiến anh cười càng vui vẻ, ngay cả lúc dọn cơm cũng không nhịn được ngâm nga hát.

Đường Đường rửa tay xong đi ra, nhìn thức ăn bày hết nửa bàn cơm, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc, “Những thứ này anh làm hết à?”

Tống Bác Ngạn gật đầu, múc một chén canh cho cô, “Thử cái này trước đi, canh sườn cải củ, đông ăn cải củ hạ ăn gừng, giờ ăn cái này là tốt nhất đấy.”

Đường Đường nhận chén canh, uống một ngụm nhỏ, hương vị trong veo tràn ngập khoang miệng. Thấy cô uống liền mấy ngụm, Tống Bác Ngạn tự tin hỏi, “Thế nào?”

Đường Đường nắm thìa, thừa nhận, “Rất ngon.”

“Thử cá hấp hoa vàng này nữa.” Anh gắp một miếng cá, nhặt xương xong mới bỏ vào bát cô, không quên dặn dò, “Từ từ ăn, cẩn thận xương.”

Đường Đường ừ một tiếng, đút miếng cá vào trong miệng, vị vẫn ngon như thế, không có mùi tanh, rất giống thức ăn ba cô làm.

Thử hết một vòng mâm cơm, Đường Đường vẫn hoài nghi, “Những thứ này anh tự làm thật à?”

Tống Bác Ngạn bất đắc dĩ thở dài, “Hay anh làm lại lần nữa cho em xem nhé?”

Cô lắc đầu, cắn sườn nói, “Nhìn không ra, anh còn biết nấu cơm.”

“Anh biết làm rất nhiều nhé.” Tống Bác Ngạn bắt đầu mèo khen mèo dài đuôi, “Giặt quần áo, nấu cơm, chăm trẻ con…”

Phụt một tiếng, Đường Đường bật cười, “Anh cũng biết cả chăm trẻ con á?”

“Đương nhiên.” Tống Bác Ngạn đắc ý nói, “Hai đứa nhóc nhà chị anh thích anh nhất, anh còn biết thay tã đấy.”

“Anh có chị à?”

“Là chị họ, con gái của chú hai.” Tống Bác Ngạn giải thích.

Đường Đường a một tiếng, lầm bầm lầu bầu, “Tôi tưởng nhà anh cũng sinh hai.”

Tống Bác Ngạn đang đắc ý nên không nghe rõ lời Đường Đường nói, tiếp tục khoe khoang, “Thật ra, ngoại trừ việc nhà, những chuyện khác anh cũng làm không tệ.”

“Hả?” Đường Đường nhướn môi, ngồi thẳng người, làm bộ chăm chú nghe, “Nói nghe một chút xem.”

Bộ dáng nghiêm túc của cô khiến Tống Bác Ngạn ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Không nói nữa, dù sao sau này em sẽ biết.”

Sau này? Đây là hai từ Đường Đường sợ nghe nhất, nhưng hôm nay nghe từ miệng anh ra, cô chẳng những không hề cảm thấy xa vời, mà ngược lại còn vô cùng mong đợi.

Có lẽ, thật sự sẽ cùng anh có sau này.

**

Ăn cơm xong, Đường Đường chủ động rửa chén, “Cơm anh nấu, bát để tôi rửa cho.”

Tống Bác Ngạn không muốn để cô vất vả, nhưng nghe nói như thế thì bỗng đầu óc xoay chuyển một hồi, trộm vui vẻ, “Ha ha, chuyện nhà phân công ra làm cũng rất tốt.”

Đường Đường chỉ nghĩ là anh đang phát biểu quan điểm về việc phân công việc nhà, chứ không hề biết bác sĩ Tống đang tự động gộp cô thành người nhà. Cô đeo găng tay rửa bát vào, nhưng càng rửa càng thấy không thích hợp, đến cuối cùng, cô chỉ có thể xoay người qua, nói với kẻ đang dựa lưng ở cửa, “Anh có thể đừng đứng ở đây không?”

“Sao vậy?” Tống Bác Ngạn tủi thân nói, “Anh đứng đây đâu có ảnh hưởng tới em.”

Không ảnh hưởng? Đường Đường bất lực liếc mắt xem thường, ánh mắt của đại ca anh như tia X quang chiếu cô thế kia, còn nói không ảnh hưởng. Nhưng cô cũng không thể nói mình bị anh nhìn khiến tay chân nhũn ra, hoảng loạn giống con nai nhỏ, ngay cả cầm cái bát cũng không được a a.

Hít một hơi, Đường Đường đề nghị, “Hay anh ra ngoài xem TV trước đi.”

“Không cần.” Tống Bác Ngạn lắc đầu, nghĩ thầm, TV có gì hay, ngắm em vẫn thấy đẹp mắt hơn.

Đường Đường cắn môi, lại nói, “Vậy anh giúp tôi dọn phòng một chút đi.”

“Đã dọn xong rồi, lúc em ngủ ấy. Quần áo trong giỏ quần áo cũng giặt sạch hết rồi.” Tống Bác Ngạn vội tranh công.

“Cái gì?” Đường Đường sợ hãi kêu một tiếng, nước vung khỏi bồn rửa bát, “Anh giặt quần áo của tôi rồi á? Trong đó có…”

Nhìn hai gò má ửng hồng của cô, Tống Bác Ngạn lập tức đoán được nguyên nhân khiến cô giãy nảy lên, nhanh giải thích, “Cái đó, cái đó anh không giặt.”

Thật sự là không dám giặt, dù sao đó cũng là đồ riêng tư, thứ nhất là sợ cô sẽ rối rắm, thứ hai là anh không dám đụng vào. Chiều nay chỉ liếc mắt một cái, máu nóng toàn thân đã chảy dồn xuống, hại anh giữa mùa đông mặc áo cộc tay hóng gió ở ban công mới hơi tỉnh táo, nếu đụng vào rồi thì có mà nổ tung.

Nghe thấy anh không chạm vào, Đường Đường thoáng thở một hơi, giả bộ không có việc gì xoay người tiếp tục rửa chén, chỉ là hai lỗ tai vẫn đỏ bừng như lửa.

Vì chút nhạc đệm nhỏ này, Tống Bác Ngạn đứng lì trong phòng bếp cũng ngại, nên anh ra phòng khách xem TV, nhưng không biết thế nào, hình ảnh trong TV ngày một mơ hồ, cuối cùng trong đầu chỉ có hình dáng bộ nội y màu tím kia.

Có thể nói thẩm mỹ của cô không tệ, hai vật nhỏ kia rất đẹp mắt, hơn nữa vô cùng sexy. Trước không nói bản thân màu tím đã rất dụ hoặc, chỉ riêng đường viền ren mỏng manh của áo ngực đã khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, chứ đừng nói là chiếc quần voan bé xíu, như ẩn như hiện. Cứ nghĩ tới khi làn da trắng nõn của cô mặc vào thì Tống Bác Ngạn chỉ cảm thấy nhịp tim đập gia tốc, không lâu sau anh bi ai phát hiện, mình cứng…

~> Chương 22