[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 20


image

Ở phía Giang Nam không hiểu từ đâu xuất hiện một cửa hàng tới cạnh tranh, hơn nữa đợt trước lượng muối dự trữ bị chìm nước, nên giờ hắn bất đắc dĩ phải từ bỏ nguồn lợi phía Giang Nam.

Hắn dám chắc đám người họ Chu kia không có gan tranh với Quân Phỉ Tranh này, không ngờ, lại là kẻ đó!

“Khụ khụ khụ…” Dưới cơn nóng giận, cơn đau ở ngực càng tăng thêm, như có một ngụm máu đen ngăn ở giữa, không thể ho ra ngoài.

“Vương gia, tạm nghỉ ngơi trước đã.” Hàn đứng dậy, nhìn thật sâu sắc mặt tái nhợt của Quân Phỉ Tranh, khuyên can vài câu, sau đó xoay người ly khai.

.

Biên cảnh Sở quốc:

Gió đêm sắc lẹm, tựa như sắp có một trận mưa lớn, mây đen cuồn cuộn khiến khung cảnh trở nên mờ ảo.

Cây đuốc phía trước bị gió thổi chập chờn, Mộ Dung Tự Tô hít sâu một hơi, song đồng chăm chú nhìn về phía trước.

Mười vạn đại quân ẩn mình trong đêm, nếu hắn không tính sai thì đêm nay Quân Khanh Vũ sẽ động thủ.

“Vương gia, đã ba ngày rồi mà phía kinh đô vẫn chưa có bất cứ tin tiếp viện nào.” Thiếp thân bên cạnh hắn lo lắng nói, “Nếu không, thuộc hạ tự mình đi một chuyến?”

“Không cần đi.”

Mộ Dung Tự Tô cười khổ một tiếng, “Bọn họ sẽ không viện binh đâu! Bởi vì, thái tử và phụ hoàng đều cho rằng, chỉ cần dâng đầu của ta lên, Quân Khanh Vũ sẽ thu tay.”

Hơn nữa đám người Sở quốc kia còn kiên trì cho rằng, Quân Khanh Vũ vừa mới trải qua đại chiến Kim Thủy, binh lực hao tổn, nên không có khả năng đánh đổ Sở quốc, huống chi bên phía Quân Phỉ Tranh còn bắt đầu xuất động.

Tình huống bây giờ của Quân Khanh Vũ là hai mặt đón địch.

Quan trọng hơn là, Mộ Dung Tự Tô hắn còn là cái đinh trong mắt hoàng thất Sở quốc, có thể bỏ, thì cớ gì không làm?

“Tiếng gió.”

Đột nhiên hô nhỏ lên một tiếng, Mộ Dung Tự Tô theo bản năng rút kiếm bên hông ra, đáy mắt như mực cảnh giác nhìn xung quanh, đồng thời ra lệnh toàn thành đề phòng!

Dưới chân có tiếng động rất nhỏ, trong không khí tràn ngập khí tức của binh khí, lạnh lẽo và sắc bén đến tận xương tủy.

“Tam hoàng tử, bọn họ hành động rồi.”

Vừa dứt lời, màn mưa tên lạnh lẽo xé màn đêm lao tới, xa xa là tiếng thiết kỵ vang rội, như thủy triều ập tới bất ngờ.

Bị vây khốn tròn mười ngày! Mười ngày…

Mộ Dung Tự Tô nắm chặt trường kiếm, cười lạnh nhìn thiết kỵ của Quân quốc.

Mười ngày này, không hề có viện binh, Thái tử đã rõ ràng muốn đẩy hắn vào chỗ chết. Lương thảo còn không đủ, tâm quân bất an. Tròn mười ngày, người người đều căng mắt ra cảnh giác. Nếu mấy ngày trước không có một chuyến lương thải bất ngờ từ Bắc Quyết gửi đến, thì không biết có thể kiên trì được bao lâu.

Quân Khanh Vũ phát binh lần này là ngẫu nhiên, hay đã có mưu đồ từ trước?

Mơ hồ nhớ mấy tháng trước hắn tới Quân quốc một chuyến, đối phương còn đang tìm kiếm đồng minh.

Chẳng lẽ…

Khoảng không lay động, Mộ Dung Tự Tô ngửa đầu cười. Quân Khanh Vũ khi đó mời hắn làm đồng minh, chẳng qua là ngụy trang, ngụy trang mà thôi!

Hắn chỉ muốn cho một số người thấy mình “yếu kém”, để kẻ địch thả lỏng cảnh giác, khiến tất cả mọi người cho rằng hắn không có nhiều năng lực!

Còn mình ở bên này thất bại thảm hại, thậm chí chuyện Sở quốc nội loạn, Quân Khanh Vũ cũng là dùng hết tâm tư.

“Mở cửa thành, nghênh địch!”

Nâng kiếm lên, Mộ Dung Tự Tô thân như hồng nhạn bay từ trên cao xuống, sau đó vững vàng ngồi trên chiến mã.

Bạch y phi dật, đáy mắt dâng lên sát khí, hắn hét lớn một tiếng, mấy nghìn chiến sĩ phía sau lập tức giương cờ đứng lên.

Trời dần sáng, bóng dáng hắn chìm trong ánh lửa, nhìn chiến mã màu đen trong đội ngũ quân địch ở trước mắt, yên ngựa màu kim, người ngồi trên mặc một thân y sam màu tím, yêu mị tựa một đóa lan tử la.

Hắn mang khăn che mặt nên không thể thấy rõ khuôn mặt, nhưng trong làn tóc đen phần phật tung bay, một đôi tử đồng vô cùng chói mắt, đáy mắt chợt lóe hàn quang, như đao kiếm quỷ dị và huyết tinh nơi chiến trường.

~~> Kết cục: Chương 21

[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 19


14358753_1817865355113993_3245151647881503572_n

Nàng nhất định phải khiến Quân Phỉ Tranh trả giá gấp mười lần!

Kiếm trong tay như tia chớp lao nhanh ra ngoài, thẳng đến khi đâm sâu vào tường, bên trong căn phòng phát ra tiếng vang chói tai.

Phong Kính ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mắt, khuôn mặt đã khôi phục vẻ ôn hòa, nhưng quanh thân lại bao phủ một cỗ sát khí đáng sợ.

Loại sát khí ẩn nhẫn này có cảm giác áp bách rất cường đại.

“Xin lỗi!”

Nàng quay đầu, song đồng như trời đêm nhìn Phong Kính, “Vừa nãy là ta thất lễ.”

Nàng nói xin lỗi, thái độ thành khẩn, dáng người cao thẳng mang khí chất bất khuất.

Phong Kính bỗng dưng không dám nhìn thẳng đôi mắt ấy.

“Thu dọn đồ đạc, lập tức hồi Đế đô.” Nói xong, nàng xoay người bước đi.

Mấy tháng nay, thế lực trong tay A Cửu đã vượt rất xa, thậm chí vài ngày trước bởi vì sự xuất hiện của thần binh mà hấp dẫn tới nhiều nhân sĩ giang hồ.

Tất cả nàng đều nhất nhất tiếp kiến, đồng thời nạp thương hội của Hằng thành vào trong tay.

Vốn liếng ban đầu, nàng mượn từ chỗ Mộ Dung Tự Tô, tới tháng thứ hai thì ngầm thu mua muối tư, sau đó trữ hàng đợi thời cơ, rồi qua tay đầu cơ trục lợi đến Quân quốc.

Mà Quân quốc kia… Chính là phân hiệu của Quân Phỉ Tranh ở Giang Nam.

Chỉ là không đúng lúc, phân hiệu ở Giang Nam kia sau mấy ngày thì bị triệt tiêu!

Bởi vì có một nhóm nhân sĩ giang hồ ngầm tới đụng tay. Nhưng người này, vừa khéo, đều là cừu gia của Quân Phỉ Tranh.

Lúc này, Phong Kính mới giật mình hiểu rõ, một nữ tử thông minh như vậy, sao có thể chỉ dựa mãi vào tam hoàng tử, làm sao có thể không gây dựng thế lực cho mình?

Chỉ là thời cơ chưa phải lúc nên những người đó mới không hiện thân mà thôi. Dựa vào thù oán giang hồ của Quân Phỉ Tranh và phương thức kinh thương của A Cửu, Phong Kính kết luận, A Cửu chắc chắn đã bắt tay vào việc chuẩn bị đối phó với Quân Phỉ Tranh từ rất lâu.

Cửa mở ra, trời chiều như hỏa diễm phần phật thiêu đốt, chiếu vào con ngươi xinh đẹp của nàng, như máu tươi rực cháy, tàn nhẫn một cách xinh đẹp.

Bên môi nhướn lên tia cười lạnh, tay A Cửu chống lên khung cửa dần nắm chặt.

Lần đầu tiên nhìn thấy Quân Phỉ Tranh trên triều, nghe hắn lãnh trào Cảnh Nhất Bích, nàng liền chú ý tới hắn.

Rồi tới lúc cùng Quân Khanh Vũ đi vào kỹ viện suýt bị giết chết cũng đã nghi ngờ.

Cảnh Nhất Bích là người Nguyệt Ly, Ngũ Nương cũng là người Nguyệt Ly, bọn họ đều thuần phục Quân Khanh Vũ, nhưng Quân Khanh Vũ suýt nữa chết ở chỗ nào chứ! Điều này nói lên cái gì? Sự thật Lạc Hoa Lâu kia là của Quân Phỉ Tranh đã sớm bày ra trước mắt.

Lúc Quân Khanh Vũ toàn lực đối phó với Mạc gia, nàng đã biết ở Cảnh vương phủ có bao nhiêu là ‘nhân sĩ giang hồ’, đó là nơi long xà tà ác hỗn tạp.

Cũng vì dựa vào thế lực giang hồ nên Quân Phỉ Tranh mới có thể kiêu ngạo như vậy, quang minh chính đại làm việc phạm pháp.

Thải kim, đào mỏ, muối tư, thuốc phiện, kỹ viện…

Về phần lô vũ khí này, cái giá A Cửu đưa ra có thể khiến Quân Phỉ Tranh táng gia bại sản, bên Giang Nam lại trục trặc liên tiếp, thế lực của Quân Khanh Vũ lớn mạnh không ngừng, quả thực đã bức Quân Phỉ Tranh vào cảnh chó cùng rứt giậu, ngày đêm khai thác mỏ vàng. Khai thác nhiều thì nguy cơ càng nhiều!

Sự cố phát sinh, tất nhiên hắn sẽ tức giận mà trừng phạt đám thủ hạ, dẫn tới… oán niệm càng sâu.

Nhân sĩ giang hồ phía sau hắn là núi dựa vững chắc, nhưng có một câu nói gọi là: “Nước có thể đẩy thuyền cũng có thể lật thuyền”. Quân Phỉ Tranh làm nhiều việc ác như vậy, so sánh với cừu nhân càng ngày càng nhiều thì lực lượng kia đáng bao nhiêu?

Mà từ rất sớm, A Cửu đã bắt đầu thu nạp những người này, hiện tại cũng là lúc để họ báo thù.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, vả lại lưu lại núi xanh sợ gì không có củi đốt.

Mà thứ nàng muốn, là cùng một lúc đốt hết!

Vung tay lên, một đóa yên hoa ửng đỏ nở rộ trên trời, đồng thời ở một phía khác cũng có một đóa yên hoa được bắn lên, lập tức liên tiếp sau đó, yên hoa sáng rực bầu trời tà dương mờ ảo…

“Thu Mặc, chúng ta đi thôi.” A Cửu quay đầu lại mỉm cười nhìn Thu Mặc kinh hồn chưa định.

“Tiểu thư, chúng ta đi đâu?”

“Đế đô.” Nàng mở miệng, phun ra hai chữ, đáy mắt mơ màng vẻ ôn hòa.

“Không!”

Thu Mặc đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vội hoang mang nói, “Tiểu thư, ta không thể đi cùng người. Tô Mi… Tô Mi còn đang ở Đế đô! Nếu chúng ta đi cùng nhau, nàng ta sẽ biết tiểu thư còn sống, nhất định sẽ nghĩ cách đối phó với người. Bây giờ nàng là vương, có thể hiệu triệu tất cả người Nguyệt Ly, như vậy quá nguy hiểm!”

“Nha đầu ngốc!”

A Cửu giơ tay lên vuốt tóc Thu Mặc, nói, “Nếu ta muốn giết Tô Mi thì nàng ta đã sớm chết mấy lần! Giữ lại nàng ta, chẳng qua chỉ vì muốn các ngươi được hồi cố hương! Huống chi, Nguyệt Ly muốn yên ổn thì nghe nói vương phải đích thân chặt đầu! Nàng ta đã muốn quyền lực hiệu triệu người Nguyệt Ly thì phải gánh vác trách nhiệm này! Về phần ta, có chết nàng ta cũng không đoán được ta còn sống.”

“Vừa nãy lúc tìm được ngươi, ta chú ý thấy có người theo dõi. Nhưng yên tâm, ta đã chặn đầu mối rồi, bọn chúng chỉ biết ngươi đã biến mất thôi. Huống chi, chẳng lẽ ngươi không tin ta sao?”

“Ta…” Giọng Thu Mặc run lên, nước mắt lăn từng dòng, sau đó kiên định gật đầu, “Tiểu thư, ta tin! Hơn nữa, ta sẽ không bao giờ nhu nhược như lần trước nữa. Ngay từ đầu tiểu thư đã là ân nhân của Nguyệt Ly, nếu không có người, nhưng người Nguyệt Ly ở Sở quốc vẫn còn trong cảnh nước sôi lửa bỏng trong. Ta cũng muốn…”

Tiến lên nắm A Cửu tay, Thu Mặc ngừng rơi nước mắt, “Ta cũng muốn dũng cảm bảo vệ tiểu thư! Như vậy cũng là bảo vệ người Nguyệt Ly chúng ta.”

“Ngươi vẫn luôn rất dũng cảm.”

A Cửu trở tay nắm nàng, “Người Nguyệt Ly các người một mực chiến đầu vì tự do và tôn nghiêm, đó mới là sự dũng cảm nhất, khiến cho người ta rất kính phục.”

Cho nên nàng mới xem Ngũ Nương là bằng hữu, xem Thu Mặc là tỷ muội.

.

Sau khi đăng cơ được bốn năm, hoàng đế Quân quốc – Quân Khanh Vũ năm ấy 20 tuổi tự mình xuất chinh chinh phục Sở quốc, còn phía Sở quốc thì phái Tam hoàng tử mang binh ứng chiến tại Long Hà cốc

Cùng lúc đó ở Đế đô, thừa tướng Cảnh Nhất Bích nhận hoàng mệnh điều tra Thập nhị vương gia Quân Phỉ Tranh, tìm ra ở Cảnh vương phủ nhiều bằng chứng mưu phản và cấu kết với Mạc gia khai thác mỏ vàng, buôn lậu, thậm chí là tự chế súng ống đạn được.

Vào đêm, hồ sen vọng ra từng đợt tiếng ếch rất nhỏ. Đột nhiên, một đạo ánh sáng trắng xẹt qua, kéo dài, rồi hết thảy lại khôi phục bình thường.

Ngoài cửa, đám thủ vệ sợ hãi cúi gằm mặt xuống.

Trong không khí nồng đậm sát khí lạnh lùng.

Hàn vẫn duy trì động tác cầm chén trà, cúi đầu mím môi.

“Lũ phế vật! Cút ra ngoài!” Quân Phỉ Tranh dựa trên ghế mềm cuồng nộ gầm hét lên.

Đại phu vừa nhìn vội ôm hòm thuốc chạy té ra ngoài, cũng vội vàng đóng cửa lại.

Ở lúc cánh cửa sắp đóng lại, Hàn đưa chén lên nhấp một ngụm, bên môi lơ đãng mang ý cười khó nhận ra.

Hàn buông chén nhìn Quân Phỉ Tranh, tuy vẫn mang sự cuồng vọng và dã tính, có điều khí sắc tuy đã tốt hơn ở Hằng thành, nhưng dưới ánh đèn vẫn phiếm lam sắc nhàn nhạt không bình thường.

“Lúc này hắn tuyên chiến với chúng ta cũng đủ biết đã sớm chuẩn bị. Nên thật cẩn thận.”

Hàn thuận miệng nói một câu, có điều lúc nhận được tin hắn cũng rất giật mình.

Vốn tưởng rằng Cảnh Nhất Bích cố thủ ở Đế đô để phòng bị, không ngờ là ra tay xuất thủ trước.

Việc này khiến Quân Phỉ Tranh đang bị giữ chân trong thành rơi vào thế hạ phong và bị động. Hơn nữa nếu hắn đoán không lầm thì lúc này Đế đô có dị động, bất thường xuất hiện một đám người…

“Phải làm sao bây giờ? Khụ khụ khụ.”

”Lúc này chính là thời cơ tốt nhất để đánh chiếm Đế đô. Quân Khanh Vũ đã mang mười vạn đại quân đi khai chiến với Sở quốc. Mặc dù Cảnh Nhất Bích chủ động động thủ với chúng ta nhưng không thể phủ nhận bên trong có khả năng là phô trương thanh thế. Vậy nên chúng ta nên tập trung tinh lực vào chỗ Tháp Tháp Mộc, không cần thiết phí tâm tư đối phó hắn.” Hàn ngừng một chút, chú ý tới lúc nhắc tới Tháp Tháp Mộc thì sắc mặt của Quân Phỉ Tranh rất khó coi, “Chỉ cần nắm chắc Tháp Tháp Mộc thì sẽ có khả năng nuốt trọn đống cửa hàng của hắn ở Giang Nam.”

“Giang Nam đáng chết!”

Lời còn chưa nói hết, quả nhiên như hắn dự liệu, thấy Quân Phỉ Tranh đen mặt ngồi dậy, sát khí bốc lên ngùn ngụt, “Trong vòng ba ngày bản vương muốn thấy đầu của bọn chúng.”

~~> Kết cục: Chương 20.

[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 17 ~ 18


img_8482

* Đông lạnh rồi ~ Các tình yêu ở phương Bắc nhớ giữ ấm nhé ❤ *

Ngày thứ ba, Hàn thay mặt Quân Phỉ Tranh trao đổi địa điểm và phương thức giao hàng lần nữa, còn Quân Phỉ Tranh thì không tới, nghe nói là không thích ứng với khí hậu bên này, nên đêm qua đã hồi Quân quốc.

A Cửu một bên ngồi trước cửa sổ quan sát đoàn người qua lại, một bên nghe Phong Kính báo cáo, bên môi nhướn lên một vòng cung.

“Phu nhân, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi.” Nói xong, Phong Kính nhẹ giọng nhắc nhở. Đêm nay, bọn họ sẽ trở về Đế đô.

“Tốt.” A Cửu đứng lên, “Ta muốn tới gặp Lạc đại phu và nương tử của hắn, xem như là cáo biệt một câu. Ai, mấy ngày nay, Hằng thành này đột nhiên có thật nhiều người, đêm nay hành động cẩn thận chút.”

“Dạ.” Phong Kính gật đầu lên tiếng trả lời, sau đó đỡ A Cửu xuống lầu, đi qua mật đạo, lên xe ngựa.

Đến chỗ Lạc nương tử, A Cửu mang theo một chút trái cây qua, cũng không nói phải rời đi, Lạc đại phu theo thường lệ bắt mạch cho nàng.

Hồi lâu, đột nhiên nhíu mày.

“Sao vậy?”

Tâm trạng cả kinh, A Cửu không khỏi hỏi vội.

“Ta vẫn luôn nghi ngờ một chút. Bởi vì mạch tượng của phu nhân vẫn không ổn định do thân mang hàn độc, nhưng hôm nay lại càng nghi ngờ hơn. Phu nhân, ngài đây là mang thai song sinh a.”

“Song sinh?” A Cửu cả kinh, sau kinh ngạc thì không che giấu được sự mừng rỡ.

Đứa nhỏ an ổn đã là sự ban ơn lớn nhất với nàng, lại không nghĩ rằng còn là song thai.

“Ta cũng không chắc chắn, phu nhân thể hư, thoạt nhìn bụng thì thấy không khác gì phụ nữ có thai bình thường, có điều mạch tượng lại hết sức kỳ lạ. Bất quá, chờ mấy ngày nữa thì sẽ khẳng định được, trong thời gian này phu nhân nên nghỉ ngơi thật tốt.”

“Được.”

A Cửu vội đáp, cẩn thận đặt tay lên bụng, mặc dù Lạc đại phu không dám xác định, nhưng trực giác nói với nàng, bên trong thật sự có hai đứa nhỏ.

Không khỏi nhoẻn cười một tiếng, đáy mắt toát ra ý cười ôn hòa và thỏa mãn.

Thảo nào, gần đây vật nhỏ luôn làm ầm ĩ, có lẽ chúng đang lớn dần lên, bắt đầu biết đánh nhau rồi.

Sai Phong Kính chuẩn bị tạ lễ thật dày, A Cửu lên xe ngựa, ý cười vẫn chưa tan, càng cẩn thận xoa xoa cái bụng.

Nhưng mà nếu thế này, thì tên của hai đứa nhỏ phải làm sao đây?

Còn có y phục nữa? Nàng chỉ chuẩn bị cho một tên nhóc a.

Nghĩ tới đây, A Cửu vội vén rèm lên, muốn gọi Phong Kính dừng xe, tính toán muốn đi mua thêm chút đồ, như vậy trên đường hồi Đế đô, nàng có thể châm tuyến thêm một chút.

Kỳ thực, mấy việc như châm tuyến nàng không am hiểu lắm, chỉ là gần đây ở Hằng thành, mỗi lần nhìn Lạc nương tử thêu y phục tinh xảo và vừa vặn cho Lạc đại phu, nàng sẽ lĩnh giáo một chút cách làm y sam cho tiểu hài nhi.

Mà ngay tại lúc này, A Cửu đột nhiên chấn động một cái, dùng sức đoạt lấy cương ngựa trong tay Phong Kính.

“Phu nhân.”

Phong Kính lập tức cả kinh, vội xoay người giúp đỡ A Cửu, lo nàng sẽ ngã xuống.

Không ngờ lại thấy A Cửu ngơ ngẩn nhìn vào trong một tiểu trà lâu bên cạnh, tay cầm dây cương phát run.

Đẩy Phong Kính ra, cẩn thận mang khăn che mặt vào, A Cửu xuống xe ngựa, bước vào quán trà kia.

Góc cuối của trà lâu có một nữ tử đang ngồi, khuôn mặt thanh tú phong trần mệt mỏi.

Nàng nắm chặt cái bao trong tay, vừa ăn vừa bất an chờ ai đó.

Tựa hồ ăn không quen thức ăn của Hằng thành, nữ tử kia gian nan nuốt từng miếng, cuối cùng buông đũa, yên lặng chờ đợi.

Lại chú ý tới ký hiệu trăng non trên cổ tay của nữ tử, A Cửu run giọng, mạnh mẽ nuốt vào tiếng nói sắp bật thốt khỏi miệng, chỉ bước lên ngồi xuống, sau đó nói, “Cô nương đang tìm người sao?”

Thu Mặc sửng sốt, có chút khẩn trương nhìn A Cửu, vô thức nắm chặt cái bọc trong tay, “Ngươi là ai?”

“Ta cũng là người Nguyệt Ly, ở đây không tiện nói chuyện, mời theo ta lên xe ngựa.”

Thanh âm của người lạ trong trẻo, ôn hòa, còn mang theo chút quen thuộc, thậm chí làm cho đáy lòng sinh ra cảm giác tín nhiệm.

Đứng dậy theo A Cửu lên xe, bước vào một căn phòng hẻo lánh, rõ ràng là người xa lạ, nhưng một chút cũng không thấy sợ hãi.

Bốn bề vắng lặng, người phía trước quay đầu lại nhìn mình, Thu Mặc ngẩn ra, đang muốn nói chuyện, lại thấy người kia nâng tay tháo khăn xuống.

Mặt trời xuống núi, đường tà dương như máu, ánh sáng đỏ nở rộ sau lưng nữ tử, khiến nàng thoạt nhìn yên tĩnh một cách kỳ lạ, nhưng khuôn mặt vẫn ẩn dấu vẻ kiêu ngạo chưa từng thay đổi!

Cái bọc trong tay rơi xuống chân, Thu Mặc nâng tay lên đưa về phía A Cửu, vẫn không nói gì, nhưng nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt.

“Ta biết, nhất định là bọn họ gạt ta, nhất định là gạt ta!” Nàng vừa cười, nước mắt vừa như đại hồng thủy lăn xuống, “Ta biết, tiểu thư là người kiên cường nhất trên đời, tiểu thư sẽ không dễ dàng bị đánh bại.”

Thăm dò cầm lấy tay A Cửu, ấm áp như vậy, chân thực thấy được cả mạnh đập của người đối diện.

Khi đã xác định không phải mơ, Thu Mặc không nhịn được nữa, quỳ trên mặt đất gào khóc.

Tình cảnh như vậy, làm cho A Cửu nhớ rất lâu trước đây, Thu Mặc cũng từng tuyệt vọng như vậy ở Lưu Ly điện.

Bất đắc dĩ và tuyệt vọng.

“Thu Mặc, ngươi không chết, thật tốt.” A Cửu đỡ nàng, nhẹ giọng than thở, mạch suy nghĩ trong đầu xoay chuyển liên hồi.

Nàng cũng tưởng là mình đang mơ, bởi vì sau khi Thu Mặc bị dẫn đi, nàng lập tức bị nhốt, Hữu Danh nói, hậu sự đã xử lý ổn thỏa.

Khi đó, trong lòng nàng hận Quân Khanh Vũ thấu xương.

Đi tới thế giới này, Thu Mặc là người đầu tiên quan tâm nàng, bởi vì Thu Mặc, nàng từ một sát thủ lạnh lùng bắt đầu học cách ở chung với người khác.

Cũng vì Thu Mặc, nàng mới học cách buông bỏ sự đề phòng.

Học cách, mở rộng thế giới của mình, tiếp nhận người xa lạ.

Học cách, có bằng hữu.

“Thu Mặc.” A Cửu yếu ớt thở dài một hơi, “Ngươi gầy đi rất nhiều.”

Gầy tròn một vòng, cặp mắt kia hõm sâu, sắc mặt vô cùng mệt mỏi.

“Tiểu thư.” Thu Mặc nghẹn ngào, “Thu Mặc tự thẹn với lòng, xin lỗi người! Lúc sau biết tiểu thư…”

“Ngươi nói tới chuyện hủy dung Tô Mi sao?”

Nhắc tới chuyện này, Thu Mặc run lên, áy náy quỳ gối trước mặt A Cửu, “Thu Mặc, Thu Mặc thật sự không có lựa chọn nào khác.”

“Ta không trách ngươi, lúc đó Tô Mi dùng thân phận Vương để áp chế ngươi, ngươi là người Nguyệt Ly, tất nhiên không dám trái ý nàng ta. “

“Tiểu thư đã biết rồi sao?” Thu Mặc mở to hai mắt, khó tin nhìn A Cửu, “Lúc đó nàng ta rơi xuống nước, ta đi vào hầu hạ thay quần áo, mới phát hiện bí mật kia. Sau đó nhiều lần nàng ta gọi ta tới, ta không dám đi.”

“Ta biết.” A Cửu cười cười, kéo Thu Mặc vào viện, sau đó ngồi xuống.

Sao nàng không biết chứ, tình huống lúc đó dù thế nào nàng cũng không thoát khỏi liên quan. Thu Mặc bất đắc dĩ thừa nhận, vì có lỗi với nàng mới một lòng tìm chết!

Thu Mặc là người Nguyệt Ly, nên không có lựa chọn nào khác.

“Khi đó, Quân Khanh Vũ nói với ta ngươi đã chết.” Vì vậy, nàng mới hận hắn tới như vậy.

“Sau khi ta tỉnh lại thì đã ở quý phủ của Bích công tử, hoàn toàn mất liên hệ với bên ngoài, sau đó trong lúc vô ý mới biết được chuyện đại hỏa ở Thanh Hà điện, Thái hậu và Vinh Hoa phu nhân cùng hoăng.”

“Vậy sao ngươi lại ở chỗ này?” Đây mới là nghi vấn của A Cửu, hơn nữa nhìn Thu Mặc phong trần mệt mỏi, tựa hồ đã xảy ra chuyện rất quan trọng.

“Ta…” Thu Mặc biến sắc, thấp giọng nói, “Là Tô Mi.”

Cho dù không muốn, nhưng nữ tử kia là Vương, cũng là hy vọng của người Nguyệt Ly.

“Hoàng thượng tuyên chiến với Sở quốc, Đế đô do Bích công tử phụ trách, nhưng bên kia vô cùng nguy hiểm, Tô Mi lệnh ta đến Bắc Quyết truyền tin để liên lạc với người Nguyệt Ly bên này, nói là tình thế khẩn cấp.”

“Thư? Đưa thư cho ta xem.” Khắp lục quốc đều có người Nguyệt Ly. Hiện nay Quân quốc đang khai chiến, thiên hạ đại loạn, nếu người Nguyệt Ly nhân cơ hội này vùng lên thì đây sẽ là một thời cơ tốt.

Thu Mặc gật đầu, sau đó lấy từ trong cái bọc ra một bộ y phục, xé rách một cái, lấy ra phong thư dán kín.

A Cửu mở thư, phát hiện nên trong không có tự thể.

“Cầm đèn lại đây.”

Nhẹ giọng phân phó, Thu Mặc vội đem ngọn đèn đến trước mặt A Cửu.

Tờ giấy màu trắng, dưới ánh nến vàng, chậm rãi xuất hiện từng dòng thật nhỏ.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, Phong Kính đứng ở cửa, đột nhiên có chút lo lắng nhìn A Cửu. Chỉ thấy khuôn mặt của nàng dần dần trắng bệch, hai mắt mở lớn, giống như đã nhìn thấy bí mật kinh thiên động địa nào đó, thậm chí hai tay cầm thư còn phát run.

Hô hấp của nàng trở nên gấp gáp, tử đồng tỏa ra sát khí đáng sợ, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như Tu La bước ra từ địa ngục, thậm chí đường nét cũng trở nên vặn vẹo.

“Tiểu thư…” Thu Mặc hoảng sợ nhìn A Cửu.

Đây là lần đầu tiên, nàng thấy A Cửu trở nên khát máu như vậy.

“Phu nhân!”

Phong Kính cũng thấy được tình huống không thích hợp, vội bước lên phía trước, thấy A Cửu lại vung tay hất văng cây đèn trong tay Thu Mặc.

Cùng với đó, A Cửu bỗng ngã người về phía sau, lao mạnh xuống mặt đất.

“Tiểu thư.” Thu Mặc vội đi tới, nắm lấy A Cửu, còn Phong Kính cũng may mắn nhanh tay đỡ được nàng.

Bàn tay nắm thật chặt phong thư, khắp người lạnh buốt như rơi vào hầm băng, sắc lạnh tới tận xương, ngay cả phần bụng cũng quặn lên.

Nhưng đau đớn thể xác này, sao có thể so được với tư vị trong lòng!

Hai mắt nhìn chằm chằm lên nóc nhà, môi A Cửu trắng bệch, đáy mắt thống khổ đan xen với căm hận.

Sự nhục nhã năm đó sao có thể bắt hắn chịu đựng! Sao có thể!

Sự nhục nhã năm đó!

Sự nhục nhã năm đó!

Nội dung bức thư là Tô Mi yêu cầu thập nhị trưởng lão hủy bỏ chức vị của Cảnh Nhất Bích, đồng thời yêu cầu kỳ lân lập tức rời khỏi Đế đô, tránh giao phong chính diện với Quân Phỉ Tranh.

Khắp người A Cửu lạnh lẽo một cách đáng sợ, Phong Kính lo lắng gọi, “Phu…”

“Câm miệng!”

A Cửu giãy giụa đứng lên, vung một chưởng đánh vào bả vai của Phong Kính, một chưởng kia dùng tới năm thành lực đạo. Phong Kính lui về sau mấy bước, thân thể mạnh mẽ đập vào khung cửa.

“Các ngươi rốt cuộc muốn giấu ta tới khi nào!” Nàng lay động đứng lên, đẩy Thu Mặc muốn đỡ, chậm rãi tới gần Phong Kính, “Biết rõ ta vẫn muốn nhờ các ngươi điều tra chuyện này, vậy mà lần lượt đều từ chối!”

“Tiểu thư.” Quen biết A Cửu lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên thấy nàng phát giận với người dưới.

Lần đầu tiên thấy A Cửu không khống chế được tâm tình!

“Thu Mặc, ngươi đi ra ngoài trước đi.” Lạnh giọng phân phó xong, A Cửu lại nhìn vào Phong Kính.

Cửa được đóng lại, trong phòng sáng mờ chỉ còn A Cửu và Phong Kính. Vươn tay rút thanh kiếm bên cạnh ra, lưỡi kiếm sắc bén vung lên đặt vào cổ Phong Kính, “Về chuyện của Cảnh Nhất Bích, các ngươi nhất định đã điều tra xong, nhưng tại sao không nói cho ta biết kết quả!”

“Phu nhân… Phu nhân đã biết sao?” Vừa nghe tới chuyện của Cảnh Nhất Bích, Phong Kính đã hiểu rõ A Cửu đang nói tới chuyện gì, cúi đầu, “Tam hoàng tử sợ phu nhân không chịu nổi đả kích này!”

“Thư đâu?” Kiếm trong tay áp xuống, lưỡi kiếm sắc bén cứa đứt vài sợi tóc của Phong Kính.

Vẫn là một bức mật hàm được dán kín, nhưng đã có giấu hiệu mở ra. Xem ra, Mộ Dung Tự Tô đã nhìn qua nội dung!

Lại nhìn tới hai chữ “luyến đồng” ngay dòng đầu tiên, A Cửu lại khí huyết dâng trào! Người Nguyệt Ly mỹ mạo tuyệt trần, nam nữ ngoài làm nô, còn làm kỹ – bị đối xử như một món đồ chơi!

Mà năm ấy, Cảnh Nhất Bích là lễ vật được đưa tới Cảnh vương phủ!

“Quân Phỉ Tranh!”

Sát khí bừng bừng xé nát bức thư, A Cửu cắn răng, “Ta định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”

Sống không bằng chết, cầu sống không được, muốn chết không xong!

~~> Kết cục: Chương 19

[Hoàng thượng…] Kết cục: Chương 14 ~ 16


14671099_1853377168219546_1477819186045344972_n

Lòng bàn tay dần thấm ướt mồ hôi, nhưng tâm tư đề phòng đã giảm xuống.

Cũng bởi vì một câu nói kia, nếu không phải ngươi lo lắng đuổi theo Quân Khanh Vũ, thì ta cũng không phát hiện Tháp Tháp Mộc chính là ngươi..

Điều này nói rõ hắn biết Quân Khanh Vũ ở bên trong xe ngựa, nhưng lại không báo cho Quân Phỉ Tranh biết.

Đỡ thắt lưng chậm rãi ngồi tới gần cạnh Hàn, A Cửu chăm chú nhìn ra xa, vừa khẽ động một chút, tiểu gia hỏa trong bụng đã bắt đầu làm ầm ĩ .

“Lúc này ngươi nên nghỉ ngơi nhiều mới phải.” Hàn liếc mắt nhìn bụng của A Cửu, “Giờ khắp thiên hạ, nơi nơi rối loạn, ngươi ra mặt chưa chắc đã tốt.”

Mặc dù không biết trong lời nói của Hàn cất giấu điều gì, nhưng giọng nói của hắn vẫn không giấu vẻ thân thiết.

“Ta vốn nghĩ là ngươi sẽ hận ta, chứ không nghĩ ngươi sẽ giúp ta.” Nàng nhẹ giọng thở dài một hơi.

Một trận ở Kim Thủy kia vốn có thể dương danh thiên hạ, không ngờ thảm bại về không.

“Ha ha ha.”

Hàn cúi đầu nhìn thanh chủy thủ của A Cửu, “Có lẽ vậy, nhưng nếu trong lòng còn một nỗi hận thấu xương khác, thì nỗi bực bội nhỏ bé kia không đáng kể. Hơn nữa, không phải là ta giúp ngươi.”

Hắn chuyển con ngươi nhìn A Cửu, vân đạm phong khinh, “Ta, chỉ là một người ngoài cuộc.”

“Người ngoài cuộc?”

A Cửu kinh ngạc nhìn vào mắt hắn, “Sao có thể là người ngoài cuộc?”

“Ta còn nhớ ngày ấy ngươi nói, trong vòng hai năm Quân Khanh Vũ sẽ san bằng lục quốc. Nên ta muốn đứng ngoài cuộc để nhìn xem lời nói kia có thành sự thật hay không.” Môi mỏng nhướn lên cười nhạt.

“Như vậy sao…”

Cái hiểu cái không gật đầu, A Cửu cảm kích cười, “Thật sự cảm ơn ngươi.”

“Nói không chừng, có một ngày, ngược lại là ta muốn cảm ơn ngươi a.” Hàn thu hồi ánh mắt, tươi cười giảm đi, nhìn khoảng trời trống không mà ưu thương.

Đúng vậy, làm một người ngoài cuộc… Thái độ của hắn là trung lập, không tham dự đôi bên, bởi vậy độ bảo mật tuyệt đối đáng tin.

“Không biết vết thương của Quân Phỉ Tranh thế nào?”

“Ổn rồi.”

“Ha, mệnh hắn thật lớn.” A Cửu trào phúng cười một tiếng.

“Mệnh hắn thực sự rất lớn.” Hàn cũng cười lạnh, “Nếu không cũng không bình yên sống tới bây giờ.”

“Đáng tiếc.” Âm thầm nắm chặt nắm tay, đáng tiếc, một phát súng kia không bắn vỡ đầu hắn.

Nhưng mà khi đó nàng cũng không dám ra tay, bởi vì không biết thái độ của Hàn ra sao, nếu thật sự bắn chết Quân Phỉ Tranh, thì nàng phải chết là điều không thể nghi ngờ.

Nhưng nàng, còn phải bảo vệ Bình An a…

Xung quanh chợt yên tĩnh, thậm chí có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua hoang mạc, đêm sâu, đã có người chìm vào mộng đẹp.

Hàn đứng dậy, lấy thân đón gió, phong tư nhẹ nhàng.

“Thuốc của ngươi có hiệu quả rất tốt.”

Hắn nhẹ nhàng nói, chậm rãi bước qua A Cửu, chỉ như thuận miệng nói một câu, nhưng lại khiến A Cửu chấn động.

Chỉ thấy nàng tháo khăn che mặt xuống, mang theo sự hưng phấn và cảm kích nhìn Hàn, nhất thời không biết nên nói gì.

Sự phẫn nộ và tiếc nuối cả ngày nay cũng như tan biến mất.

Đối với nàng, đây là tin tức tốt nhất trong mấy ngày qua.

“Cảm ơn…” Lại một lần nữa, nàng thật sự cảm kích hắn.

Hàn quay đầu lại, ánh mắt rơi vào khuôn mặt của A Cửu, dừng lại một hồi.

Gương mặt này vẫn giống trong trí nhớ, chỉ là hơi mệt nhọc nên tái nhợt, hai má cũng gầy gò nhiều, có điều vẫn không làm ảnh hưởng tới song đồng đen láy trong trẻo. Mà bây giờ, thêm vào sự vui mừng lại như pháo hóa rực rỡ trong đêm.

Quan trọng hơn là, lần điều tiên trong đôi mắt này, không có địch ý, không có cảnh giác, cũng không có sự dối trá như ở Kim Thủy. Nàng bây giờ, chân thành cảm kích và rất cao hứng.

Trước đây không thể nào hiểu nổi một Quân Khanh Vũ cao ngạo như vậy, hay một Cảnh Nhất Bích xuất trần, thậm chí là Mộ Dung Tự Tô tiêu sái sao lại để bụng vì nàng, nhưng trải qua lần gặp gỡ ở Kim Thủy, hắn hiểu nàng rất cơ trí và bình tĩnh.

Mà hôm nay, Tháp Tháp Mộc khiến Quân Phỉ Tranh thúc thủ vô sách, lại chính là vị Vinh Hoa phu nhân trước kia này.

Vì thế mọi nghi vấn đều sáng tỏ.

“Hàn, ngươi có thể nói cho ta biết, vì sao hôm nay muốn trở thành người ngoài cuộc không?”

Hàn mỉm cười, “Ta vốn không tin Quân Khanh Vũ có năng lực kia, huống chi ngươi đã rời khỏi Quân quốc, hắn như mất đi một trợ thủ đắc lực. Nhưng hôm nay, ta không thể không tin. Bởi vì, ngay cả Quân Phỉ Tranh lúc này cũng không dám phát binh với khuất cư đệ nhị – Sở quốc.”

“Cái gì?” A Cửu còn chưa thoát khỏi cảm xúc vui mừng, nên nghĩ là mình nghe lầm.

“Xem ra ngươi còn chưa nhận được tin tức, mười vạn đại quân đã áp giới, Quân Khanh Vũ quay về lúc này, rất có thể là tự mình mang binh ra trận.”

Nhanh như vậy sao? Lại thật sự là Sở quốc?

Quân Khanh Vũ điên rồi sao? Đầu óc của A Cửu đột nhiên trống rỗng, nàng không biết chuyện mười vạn đại quân đã áp giới, cho nên có thể kết luận, Phong Kính đã phong tỏa tin tức với nàng.

Một khi binh bại, Quân Phỉ Tranh sẽ làm ngư ông đắc lợi!

“Được rồi, ta đã hiểu.”

A Cửu gật đầu, đột nhiên nhớ ban nãy Hàn nói thiên hạ sắp đại loạn, có ý khuyên nàng đừng xuất hiện.

Thực sự là loạn rồi!

Hàn đã rời đi, đêm thập phần lạnh lẽo, A Cửu tựa lưng ra sau, nghe tiếng gió mênh mông, tay chân dần lạnh cóng.

Đột nhiên, vật nhỏ trong bụng như cảm nhận được sự bất an của nàng mà động một cái, A Cửu vội hít sâu một hơi, nhưng vẫn không thể lắng xuống.

Vươn tay bưng chén trà bên cạnh lên, nhưng ngón tay cứng nhắc giữ không nổi, chỉ nghe thấy một tiếng “ba”, chén trà lăn xuống dưới rồi phát ra tiếng vỡ ròn rã. Dưới lầu, Phong Kính vội vàng nhảy lên, đầu tiên là nhìn xung quanh một lượt, xác định không có gì bất thường mới đi tới.

“Phu nhân, có chuyện gì vậy?”

Lúc này mới phát hiện A Cửu khó có khi tháo khăn khăn che mặt xuống, gương mặt thanh lệ vô cùng tái nhợt, hắc đồng bình tĩnh nhìn phương xa.

A Cửu quay đầu lại nhìn Phong Kính mấy tháng này vẫn đi theo bên nàng, nói, “Phong Kính, ngươi ngồi xuống đi.”

Phong Kính đầu tiên là sửng sốt, nhưng vẫn ngồi xuống cạnh nàng.

“Quân Khanh Vũ… Có phải đã phát binh tới Sở quốc không?” A Cửu gian nan mở miệng, giọng nói có vẻ vô lực.

Phong Kính nhất thời trắng bệch khuôn mặt, vội vàng quỳ xuống, “Phu nhân, tin tức này người nghe ở đâu vậy?”

“Ha ha…” Rất ít nhìn thấy Phong Kính thất kinh như vậy, cho dù hôm nay có bị phục kích, hắn cũng rất trấn định, “Xem ra là thật rồi. Vì sao lại giấu ta?”

Thanh âm nhất thời trầm xuống, mang theo sự uy nghiêm khiến người ta không thể trái kháng.

Phong Kính cúi đầu, hồi lâu mới nói, “Tam hoàng tử nói, thân thể của phu thân bất tiện, chỉ xử trí việc của Quân Phỉ Tranh đã khiến phu nhân rất mệt nhọc.”

“Hà tất phải nói cái lý do này. Quân Khanh Vũ không phải kẻ lỗ mãng, lòng dạ thâm sâu, không vạn bất đắc dĩ cũng không dễ dàng xuất thủ. Bên phía Quân Phỉ Tranh bây giờ cũng đang rục rịch, đứng trước trận đại chiến nguy cấp này, căn bản hắn sẽ không ra tay! Trừ khi…”

A Cửu dừng một chút, “Trừ khi Sở quốc đã xảy ra chuyện gì đó?”

Nàng chỉ có thể suy đoán như vậy.

Phong Kính vẫn quỳ, một tay siết chặt thành nắm đấm, hồi lâu sau mới trầm giọng nói, “Khoảng thời gian lúc phu nhân được đưa tới Yên Vũ sơn trang, hoàng thất của Sở quốc phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hoàng thượng vẫn đang lâm trọng bệnh đột nhiên tỉnh lại, hạ thánh chỉ tuyên bố lập Đại hoàng tử làm Thái tử, không chỉ như vậy, còn nói vì Đức phi liên tục rối loạn hoàng cung, không xứng với chữ “Đức”, vì thế bị biếm vào lãnh cung. Sau đó tới ngày thứ hai, thì truyền ra tin Đức phi không chịu nổi mà nhảy hồ tự sát.

Tiếp đó, là Cảnh Bình công chúa bỗng nhiên cảm nhiễm phong hàn, chờ tới khi Tam hoàng tử trở về thì thái y cũng đã buông tay.”

Nói tới đây, Phong Kính dừng một hồi, giọng nói đã bắt đầu nghẹn ngào.

Còn A Cửu thì càng ngày càng mở to hai mắt khiếp sợ, thật lâu không nói ra lời.

Lúc đó nàng vì cứu Thu Mặc mà phải tiếp cận Tam hoàng tử, cho nên đối với những người thân thích bên cạnh hắn cũng điều tra một hồi.

Đức phi là thân sinh mẫu phi của Tam hoàng tử, nghe đồn dung mạo khuynh thành, là Đệ nhất mỹ nhân Sở quốc, mỹ lệ hiền tuệ, tính cách ôn hòa, hơn nữa vẫn tín phật. Về phần Cảnh Bình công chúa thì lại là muội muội Mộ Dung Tự Tô thương yêu nhất, cũng là thân muội muội duy nhất.

Nếu A Cửu không nhớ lầm, thì năm nay Cảnh Bình công chúa mới có mười một tuổi.

Phi tần trong hậu cung Sở quốc vô vàn, thị phi nơi nơi, hoàng đế có mười bảy nhi tử, mười công chúa, nhưng tới nay chỉ còn sống ba hoàng tử, năm công chúa, bốn người đã xuất giá, trong cung chỉ còn lại Cảnh Bình công chúa.

Thâm cung sâu như biển, ngay cả ở hậu cung của Quân Khanh Vũ, nếu không cẩn thận cũng chết vạn kiếp bất phục, nói chi là Sở quốc.

Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi mà phải chịu nỗi đau mất đi mẫu phi và muội muội thương yêu nhất, thì đả kích lớn thế nào a? Thảo nào sau lần gặp gỡ ở Yên Vũ sơn trang thì không còn nhận được tin gì của hắn nữa.

Chỉ là…

“Cảnh Bình công chúa qua đời lúc nào?”

“Chính là ngày ở Yên Vũ sơn trang ấy.”

Trời ạ! Tay A Cửu run lên, nếu nàng không có nhớ lầm thì lúc đó Mộ Dung Tự Tô vẫn chưa có ý định hồi Sở quốc! Cho nên một là tin tức bị phong tỏa, hai là, có người làm phản!

“Sau đó thì sao?” Dùng sức nắm chặt tay, A Cửu không dám tưởng tượng tới tình cảnh của Sở quốc lúc này.

Mất đi mẫu phi, mất đi muội muội, không nói đến bị người làm phản, chỉ hai điểm đã như chặt đứt một cánh chim của hắn.

Tuy Mộ Dung Tự Tô là người lý trí, xử sự bình tĩnh, nhưng cũng không tránh khỏi mất kiểm soát.

“Sau đó Tam hoàng tử muốn huyết tẩy Thái tử phủ, mặc dù đã ngấm ngầm, nhưng sau khi người của chúng ta đi vào đều tổn thất nặng nề, còn Thái tử thì chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại. Mặt khác hoàng thượng ra sức làm suy yếu binh quyền của Tam hoàng tử, dưới cơn thịnh nộ, hoàng tử đã thỉnh cầu ở lại biên cảnh, vĩnh viễn không trở về Đế đô.”

“…”

Năm đó, Mộ Dung Tự Tô đến Quân quốc chỉ xin giúp một tay, vì khi ấy hắn là hoàng tử có hy vọng leo lên hoàng vị nhất, không chỉ nắm binh quyền trong tay, mà mẫu phi còn là Đức phi thịnh sủng không suy.

Khi đó, hắn cũng là một hoàng tử rất có dã tâm, nhưng hôm nay, sau có bao lâu đâu, mà lại tới nước buông xuông binh quyền, mãi mãi ở lại biên giới hoang vắng…

Là giấu tài, hay là tâm đã lạnh?

“Hiện tại mười vạn quân của Quân Khanh Vũ đã tới gần, Sở quốc định ứng đối như thế nào?”

“Quân Khanh Vũ đột nhiên phát binh, Sở quốc càng hỗn loạn. Hoàng thượng lệnh Tam hoàng tử nghênh địch!”

“Cái gì? Địch quốc tiếp cận, Tam hoàng tử khác gì đã bị phế, chỉ có Thái tử ra nghênh địch mới có thể chấn chỉnh quân tâm. Sao lại để Tam hoàng tử ra trận?”

Điều này có chỗ không đúng, có quỷ!

“Bởi vì…” Giọng Phong Kính run lên, cực kỹ không tình nguyện nói, “Sau ngày thứ hai Quân quốc xuất binh, thì có một phong mật hàm của Quân Khanh Vũ được đưa tới. Nói, nói, hắn chỉ muốn lấy đầu của Tam hoàng tử.”

“Ba!” Nàng vung tay lên, hất văng bình trà bên cạnh, “Đây là âm mưu!”

Đúng vậy, hoàn toàn là một âm mưu!

Giọng A Cửu bắt đầu run lên, sau đó đứng dậy, chống thắt lưng gian nan nâng Phong Kính.

Phong Kính đã đi theo nàng rất lâu, hiểu rõ A Cửu ghét thấy người khác một quỳ hai lạy với mình, bình thường dựa vào khuôn phép, hắn chỉ cúi đầu tỏ ý hành lễ với nàng.

Nhưng cái quỳ hôm nay, đủ để thấy chuyện này nghiêm trọng ra sao.

“Lúc này đã không thể khuyên bảo được vương gia của các ngươi. Tâm hắn đã mệt, binh lực cũng không nắm trong tay, muốn đối phó với Quân Khanh Vũ bằng cách nào chứ?” A Cửu nghẹn ngào nói, giờ khắc này mới giật mình hiểu rõ, mình đã nợ Mộ Dung Tự Tô nhiều lắm, nhiều đến nỗi có trả hết đời cũng không hết.

Nàng không có khả năng ngăn cản đại quân của Quân Khanh Vũ, nhưng nàng nhất định phải bảo vệ tính mạng của Mộ Dung Tự Tô, “Phong thư kia của Quân Khanh Vũ chẳng qua chỉ vì muốn gây xích mích lớn hơn trong hoàng thất Sở quốc. Bởi vì bây giờ chỉ có ba vị hoàng tử, người có năng lực nhất là vương gia các ngươi. Hoàng thất thất kinh, căn cơ bất ổn, Tam hoàng tử không có tâm ứng chiến, hắn mà ra chiến trường chẳng khác nào nộp mạng. Một khi hắn chết, Sở quốc sẽ bị suy yếu phân nửa, kể từ đó…”

Nàng khẽ cúi đầu, nàng biết Sở quốc rồi sẽ thành một phần trong bản đồ Quân quốc, nhưng không ngờ Quân Khanh Vũ lại khai chiến với Sở quốc đầu tiên…

“Phu nhân, người muốn nói cái gì?”

Phong Kính cảm nhận được tâm tình của A Cửu không thích hợp, lúc trước Sở quốc nội loạn, dù Tam hoàng tử có đưa tin tới nhưng cũng ngàn căn vạn dặn phải giấu A Cửu, ngay cả việc khai chiến cũng không lộ ra một chữ.

Lúc đó người truyền tin tới từng nói, sau khi Tam hoàng tử biết Quân Khanh Vũ xuất binh thì đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười to, “Thực sự Sở quốc hết rồi sao?” Nói xong thì cả đêm ngồi uống say.

Tam hoàng tử luôn luôn thông minh cơ trí, chưa ra trận đã nói lời này, thực sự khiến người ta khó hiểu.

“Phong Kính, ngươi đứng lên đi.” A Cửu cắn răng, gian nan nói, “Nếu như ngươi quỳ là vì áy náy, thì người nên quỳ là ta mới đúng. Trong này có rất nhiều chuyện liên quan đến Quân Khanh Vũ, ta ở giữa lưỡng nan. Hơn nữa dã tâm thôn tính của Quân Khanh Vũ sợ rằng rất khó chống đối.”

“Vương gia bên ấy ta nghĩ không có nhiều người, cho dù hắn là hoàng thất, nhưng Sở quốc diệt vong, hắn cũng không thể chết. Vì vậy ngươi trở lại giúp đỡ hắn đi, chỉ cầu hắn có thể sống sót.”

Nếu hắn chết, cả đời nàng không thể an!

“Phu nhân, vương gia kiên quyết không cho ta trở về.”

“Trận chiến này ai cũng biết hắn đi là chịu chết, nên Thái tử mới để hắn xuất hiện. Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn vương gia của các ngươi đi tìm đường chết sao?”

“Ta không lo vương gia sẽ chết, nhưng ta lo vương gia vì chuyện của Đức phi nương nương và Cảnh Bình công chúa mà tâm đã chết…”

A Cửu đem chủy thủ mình vẫn mang theo giao cho Phong Kính, “Ngươi hãy đưa cái này cho Tam hoàng tử.” Nói xong lại xoay người viết một phần thư đưa cho hắn.

Nàng bây giờ không có năng lực gì cả, điều có thể làm cũng chỉ có như vậy.

Mà hắn tới lúc này rồi vẫn giấu nàng, là vì lo nàng ở giữa sẽ khó xử…

“Phu nhân, đã khuya rồi, nên nghỉ ngơi thôi.” Cất thư đi, Phong Kính có chút bất đắc dĩ than thở.

“Ngươi đi xuống trước đi, ta muốn yên tĩnh một chút.”

A Cửu cố cười một tiếng, đặt tay lên bụng, không hiểu sao thấy đau dữ dội, “Chờ một chút!”

“Phu nhân còn gì muốn phân phó?”

“Thu thập một chút, chúng ta hồi Đế đô!”

“Phu nhân, thân thể người không thích hợp để đi xa.” Phong Kính vội ngăn cản.

“Ngươi đi chuẩn bị đi, ba ngày sau sẽ xuất phát. Không thích hợp để đi xa sao? Chín ngày nữa sẽ giao hàng, tới lúc đó ngươi cảm thấy Quân Phỉ Tranh sẽ để chúng ta ra đi bình an?” Nghĩ đến Quân Phỉ Tranh, cả người A Cửu tỏa ra hơi lạnh, ánh mắt mang sát khí nồng đậm.

Nàng không thể can dự vào chuyện của Quân Khanh Vũ và Mộ Dung Tự Tô, nhưng nàng nhất định phải giết chết Quân Phỉ Tranh!

Lúc này, Quân Phỉ Tranh nhất định sẽ chọn thời điểm hai nước khai chiến mà xuất thủ.

Và khả năng cao là nơi bị chiếm đóng đầu tiên sẽ là Đế đô.

Đế đô là trái tim!

Mà bây giờ, nàng không thể phân tâm cho phía Mộ Dung Tự Tô, nên chỉ có thể liên hệ với Cảnh Nhất Bích lần nữa.

Nàng tin, nếu Quân Khanh Vũ tự thân xuất chinh, thì người đáng tín nhiệm nhất ở lại Đế đô, sẽ là Cảnh Nhất Bích.

Cả đêm khó ngủ, vật nhỏ cũng không an tĩnh, đến sáng sớm hôm sau, A Cửu mới thiếp đi trong hỗn loạn.

.

Quân quốc:

Xe ngựa đi rất nhanh, người trong xe biếng nhác tựa trên đệm mềm, ngón tay thon dài xinh đẹp cầm một tấm bản đồ, tử đồng lạnh lùng nhìn những ký hiệu bên trên, im lặng cười.

Tóc đen như mực buông xõa trên đầu vai, làn da tái nhợt đến nỗi có thể nhìn thấy từng mạch máu bên dưới.

Thu lại bản đồ, Quân Khanh Vũ đặt vào góc, sau đó vén lên mành, “Hữu Danh! Nàng vẫn chưa xuất hiện sao?”

Hữu Danh bên ngoài xe ngựa quay đầu lại, không dám nhìn thẳng Quân Khanh Vũ, bởi vì khuôn mặt kia không biết là do độc tố hay nguyên nhân gì mà đang dần biến hóa theo thời gian.

Mỹ lệ một cách dị thường, thậm chí là xinh đẹp, đôi mắt dưới ánh sáng có màu tím nhợt nhạt, giống lan tử la như ẩn như hiện.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Quân Khanh Vũ, Hữu Danh cứng đờ người, chỉ khi nhắc tới A Cửu, thần sắc của Quân Khanh Vũ mới có chút ánh sáng, nhưng cũng lạnh lùng khiến người ta sợ hãi.

“Chưa xuất hiện cũng tốt! Lúc này, trẫm cũng không hi vọng nàng sẽ xuất hiện!”

Tự giễu cười một tiếng rồi buông mành xuống, bóng dáng hắn lại chìm vào trong bóng tối…

~> Kết cục: Chương 17

[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 12 ~ 13


img_7653

Nụ cười gắng gượng trên khuôn mặt Quân Phỉ Tranh càng đông cứng, đáy mắt cũng không che giấu được vẻ lo lắng và sắc bén.

Hắn biết người trước mắt đang khiêu khích mình.

Nhưng trước đây dù có nhiều thủ hạ kỳ nhân cũng không tra được lai lịch của hắn, khiến cho bản thân rơi vào thế bị động. Còn nay lại…

Chú ý tới ánh mắt hiện lên âm lãnh của Quân Phỉ Tranh, A Cửu nhướn môi cười, không nói gì, nhưng trong lòng cũng hơi kinh hãi, Quân Phỉ Tranh này thật không đơn giản, trúng một phát đạn mà vẫn có thể vận công lực, thản nhiên đứng trước mặt nàng.

Điều đáng tiếc duy nhất là, một phát đạn vừa rồi, không bắn vỡ đầu hắn!

Lần đầu tiên đối diện với loại vũ khí như vậy mà có thể né tránh ngay lập tức, rất thông minh.

Mất cơ hội này là về sau sẽ không còn cơ hội tốt hơn để giết chết hắn.

Có điều, có một số việc chung quy còn đang chờ nàng nắm chặt, tỷ như…

“Tháp Tháp Mộc đại nhân thân thủ thật tốt .”

“Khụ khụ khụ…”

A Cửu nhẹ nhàng ho một trận, tựa có vẻ yếu đuối, nâng khẩu súng vẫn còn bốc khói lên phẩy phẩy, “Vương gia đừng giễu cợt ta. Trong thiên hạ này người nào không biết vương gia võ công cái thế, ở trước mặt vương gia mà nói thì chẳng qua là chút tài mọn thôi. Nếu muốn so về thân thủ, thì không biết ta sẽ chết trong tay ngài bao nhiêu lần.”

Ánh mắt Quân Phỉ Tranh lập tức rơi vào thứ còn đang bốc khói kia, đầu tiên là tràn ngập hoài nghi, sau đó là mừng rỡ như điên.

“Trên tay Tháp Tháp Mộc đại nhân chính là…?”

Trước vì che giấu thân phận nên mọi chuyện đều giao cho Hàn xử trí, nhưng hắn cũng không tìm ra cách để thấy rõ loại vũ khí kia, chỉ biết uy lực lớn, không biết ra tay thế nào mà địch thủ đã ngã xuống ào ào.

“Cái này sao? Không phải là đồ vương gia cần sau mấy ngày nữa sao?”

A Cửu cười mỉm, đem súng giao cho Phong Kính, không có ý tứ muốn đưa cho Quân Phỉ Tranh, “Mười ngày sau, địa điểm sẽ có người thông báo với vương gia. Còn hôm nay thứ lỗi ta có chút việc không tiện tiếp đãi, Tháp Tháp Mộc cáo từ trước.”

Nói xong, xoay người bước lên xe.

“Tháp Tháp Mộc đại nhân đi vội vậy sao?”

Quân Phỉ Tranh cười cười đi tới, một tay che miệng vết thương, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu lớp áo choàng kia.

A Cửu quay đầu lại, nhìn vết thương của Quân Phỉ Tranh, “Khí trời ở Hằng thành hay đổi, giờ còn là mùa hè, nếu vết thương này không xử lý ngay thì Tháp Tháp Mộc rất lo lắng mười ngày sau ai sẽ là người tới nhận thần binh. Ta không muốn thua lỗ lớn đâu. Vì thế, đại nhân cần phải bảo trọng a.”

“À đúng rồi.” A Cửu gõ gõ đầu, như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lấy từ trong tay áo ra một cái bình xanh ngọc, ném cho Quân Phỉ Tranh, “Một phát xuyên vai, bên trong có hỏa dược và các loại thạch phấn, nếu không có rượu tinh chế thì không rửa sạch được! Cái này nghe nói chỉ có hoàng đế Quân quốc mới được dùng, giờ Tháp Tháp Mộc đưa cho vương gia là để tỏ lòng áy náy cho sự lỗ mãng ban nãy.”

Cái bình xẹt trên không trung một đường cong, được Hàn vẫn đứng ở một bên nhẹ nhàng đón được, sau đó nắm chặt.

“Đương nhiên…  Cũng có thể vương gia thân phận cao quý, cái gì cũng gặp qua, dáng vẻ này của ta giống như dân nghèo khuya khoắng bảo vật. Chỉ là Hằng thành cái gì cũng tốt, tiếc nỗi thiên kim khó cầu một dược, biết đâu thật sự cần dùng, vương gia chớ để ý…”

Nghe A Cửu đột nhiên lộ ra ngữ khí hối hận, Hàn lập tức cười cười cắt ngang, “Đã là tâm ý của Tháp Tháp Mộc đại nhân thì chúng ta rất cảm kích nhận lấy.”

“Vậy thì tốt.” A Cửu phất tay áo, lên xe ngựa.

Xe ngựa chuẩn bị lăn bánh, Quân Phỉ Tranh lại chợt cử động, xông tới phía trước, “Đa tạ đại nhân quan tâm tới thân thể của bản vương, lại nghĩ, chắc đại nhân cũng không để ý việc ta đi nhờ xe chứ?”

“Không sao.” A Cửu lạnh lùng nói, dựa vào trong xe ngựa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mặc dù cảm nhận được ánh mắt sắc bén như đao của Quân Phỉ Tranh, nhưng ngay cả Quân Khanh Vũ nàng cũng giấu giếm được, thì Quân Phỉ Tranh này tính là cái gì?

“Phong, có vương gia trên xe ngựa, chạy ổn định một chút.”

A Cửu vừa phân phó xong, xe ngựa đột nhiên xóc nảy một cái, xe ngựa này vốn là thứ A Cửu chuyên ngồi, phía dưới trải rất nhiều đệm mềm thêu chỉ tốt nhất Hằng thành, lại vì là ngày hè mà còn dùng bằng tàm ti cách chế tác đặc biệt, cho nên chút lay động này đối với nàng mà nói không có ảnh hưởng lớn.

Nhưng Quân Phỉ Tranh thì ngược lại, lúc này đã đau đến mức cắn bật máu môi, nhìn A Cửu như muốn ăn tươi nuốt sống!

Những năm gần đây, Thập nhị vương gia hắn một tay che trời, làm gì có chuyện phải ngồi nhờ xe ngựa và bị đãi ngộ như thế này!

Nhưng vì loại binh khí kia, tất cả đều phải nhẫn nại.

“Vừa nãy bản vương thấy xe ngựa của Tháp Tháp Mộc đại nhân chạy rất nhanh, chẳng lẽ có ai đang đuổi theo sau?”

A Cửu mở mắt, con ngươi sâu thẳm như đêm đen cách khăn che mặt lạnh lùng nhìn Quân Phỉ Tranh.

Nàng có thể khẳng định là, lần gặp gỡ này giữa nàng và Quân Phỉ Tranh tuyệt đối là ngẫu nhiên. Vậy nên lần này hắn mai phục ở chỗ ấy là để chờ người khác.

Chỉ là nhìn thấy nàng đến nên đã bỏ qua cho người kia.

Và đương nhiên, Quân Phỉ Tranh biết người hắn đang chờ là người của Quân Khanh Vũ, nhưng lại không biết Quân Khanh Vũ ở bên trong.

Nếu biết, thì há sẽ bỏ qua cơ hội hành thích vua tốt như vậy.

“Là sứ giả của hoàng đế Quân quốc!”

“Vậy vì sao phải đuổi theo?”

“Vương gia cũng biết, đối phương tìm tới ta. Ta vốn là một tiểu thương nhân, trong các ngươi là ai ta cũng không dám đắc tội, bởi vậy ta nói, đến lúc đó ta chỉ đúng hạn giao hàng lấy tiền, còn các ngươi như thế nào ta không quản. Nhưng ngay ngày hôm qua, ta đột nhiên nghe nói, trong tay hoàng đế Quân quốc có một nhánh thần dược.”

“Là loại thần dược gì mà lại khiến đại nhân phải tự đuổi theo?”

“Nghe nói trên đời này có một bụi cỏ, tên là Hồng nhan cỏ. Cỏ này không chỉ cải tử hồi sinh mà còn khiến người ta vĩnh bảo thanh xuân.”

Quân Phỉ Tranh nhất thời cười cười, đáy mắt chứa một mảnh giảo hoạt, “Đại nhân rất cần thứ thuốc kia sao?”

Bàn tay trong tay áo nắm chặt, buồn bã nói, “Có lẽ vương gia cũng từng nghe nói thân thể ta không tốt, dù kiếm được nhiều tiền hơn nữa cũng không có mệnh hưởng phúc, chẳng phải rất phí hoài sao?”

Nói xong, làm bộ muốn tháo khăn che mặt, “Vương gia có muốn biết dưới cái khăn che mặt này là loại bộ dáng nào không?”

Thanh âm kia u lãnh lộ ra ý mê hoặc, Quân Phỉ Tranh vô thức dựa ra phía sau, kỳ thực ngay từ đầu hắn đã ngửi thấy mùi thuốc gay mũi trên người kẻ phía trước, một mùi gay mũi phát nôn.

Từ trước đến nay hắn vốn không thích người ở Hằng thành, vì đám người ở đây phần lớn là mọi rợ, làm việc ăn uống tục tằn, lại có nhiều vết thương kinh dị, nên Quân Phỉ Tranh hoàn toàn không có tâm tư muốn biết khuôn mặt của A Cửu ra sao.

“Vậy thì thứ thuốc đó rất hữu dụng với đại nhân rồi.”

“Đương nhiên. Nếu có người ra giá giống trước mà còn cho thêm gốc cây kia, thì ta đúng là cầu mà không được.”

“Ha ha ha ha ha…” Không đợi A Cửu nói xong, Quân Phỉ Tranh đột nhiên cất giọng phá lên cười, “Vậy thì đại nhân tìm sai người rồi. Thuốc kia đã không còn trên tay Quân Khanh Vũ nữa.”

“Hả?” Bất động thanh sắc khẽ nhướn mày, khuôn mặt bị che khuất vờ nổi lên kinh ngạc.

A Cửu bỗng nghĩ tới Tả Khuynh đã chết, Hàn – thủ hạ tín nhiệm nhất của Quân Phỉ Tranh lại ẩn núp ở Mạc gia… Từ đó, không cần hỏi cũng biết thứ thuốc kia ở nơi nào.

Quân Phỉ Tranh không nói thêm gì nữa, chỉ nhướn môi, giảo hoạt nhìn A Cửu.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, từ phía xa truyền lại có thanh âm lục lạc giòn tan, cùng rất nhiều hương vị thơm ngon lẫn lộn, Quân Phỉ Tranh nhìn mặt trời chói chang đang dần lặn xuống, vô thức nhíu mày.

A Cửu nhảy xuống xe ngựa, “Chín ngày sau gặp.”

Nàng cười cười, “Ta nghĩ chín ngày đối với vương gia là đủ rồi.”

Ước định khi trước là sau mười ngày sẽ giao hàng, chín sớm một, hiển nhiên là không muốn cho Quân Khanh Vũ bên kia cơ hội, mà một khía cạnh khác là nàng muốn thấy Hồng nhan cỏ.

“Được!” Ý cười thắng lợi nổi lên trên đường chân mày.

“Vậy hẹn gặp lại! À, đại phu ở Hằng thành không nhiều, nhưng xét thấy thân phận của vương gia tôn quý như thế thì chắc sẽ mang theo thầy thuốc theo chứ nhỉ?” Nói xong, A Cửu liếc Hàn một cái, xoay người rời đi.

Về tới trạm dịch, Quân Phỉ Tranh vừa bước chân vào phòng đã không nhịn được vung chặt nắm tay từ đầu tới cuối kia lên khung cửa, “Đúng là kẻ cuồng vọng!”

“Vương gia cẩn thận thân thể!”

Hàn tiến lên một bước, đã nhìn thấy máu đen tiếp tục chảy ra, “Phải nhanh chóng xử lý vết thương, không thể kéo dài thêm.”

Quân Phỉ Tranh đi tới nằm xuống giường, hắc đồng nhìn chằm chằm trần nhà, vết thương trên vai gây ra từng cơn co giật vã mồ hôi.

“Vương gia, bên trong có thạch phấn, phải dùng cồn xử lý, có thể sẽ hơi đau.” Hàn đem hộp thuốc vẫn mang theo bên người ra, có chút bất an cau chặt mày.

“Sao vậy?”

“Trong vết thương có ngũ thạch tán, không thể xử lý triệt để.”

Ngũ thạch tán? Quân Phỉ Tranh hoảng sợ thay đổi sắc mặt, nếu không xử lý sạch sẽ thì rất có khả năng khiến người ta sinh ra ảo giác, thần chí không rõ ràng.

Chần chừ lấy ra cái bình của A Cửu, Hàn ngửi ngửi, nhất thời mừng rỡ, mà tất cả đều không thoát được ánh mắt của Quân Phỉ Tranh.

“Cho người thử trước xem!”

Rốt cuộc thì vẫn là một con cáo già, mặc dù chỉ nhìn Hàn cũng biết thuốc này không có vấn đề, nhưng Quân Phỉ Tranh vẫn đề phòng như cũ.

Phải thử xong mới yên tâm nhắm mắt được.

.

Ánh trăng như bạc, nhuộm trắng bầu trời Hằng thành, trong tiếng ca trống trải, ẩn ẩn có thể nghe thấy tiếng lục lạc cùng tiếng lửa phập phồng.

A Cửu ngồi trên nóc nhà, nhìn về hướng Quân quốc nơi xa, nhìn tới khi cả người lạnh ngắt.

Bên tai có gió thổi qua, mang theo cảm giác mát mẻ nhè nhẹ, cơ hồ theo bản năng, chủy thủ trong tay vung ra phía sau.

Mà thân ảnh kia, chẳng qua chỉ nghiêng một cái, đã đón được chủy thủ.

Dưới ánh trăng, một bóng người đứng trong góc, y sam bay lượn, khuôn mặt thanh hàn.

“Thân thủ kém hơn rồi.”

Người nọ nhẹ giọng cười, sau đó cầm chủy thủ từ từ lại gần.

“Hàn đại nhân, không biết đã trễ thế này còn đến đây là có việc gì?”

“Ha ha ha.” Hàn nhẹ giọng cười, “A Cửu, quả nhiên ngươi không chết.”

“A Cửu? Đại nhân nhận lầm người rồi.”

“Ta có thể nhận sai rất nhiều người, nhưng chỉ riêng ngươi, vô luận thế nào cũng không sai được. Kỳ thực là do hôm nay ngươi lo lắng đuổi theo Quân Khanh Vũ, nên ta mới phát hiện Tháp Tháp Mộc chính là ngươi.”

Hàn đi tới, ngồi xuống bên cạnh A Cửu, ánh mắt sâu xa nhìn về phía trước.

“Ngươi biết nhiều như vậy, chẳng lẽ không sợ ta giết ngươi diệt khẩu?”

A Cửu lạnh lùng cười, đáy mắt đã có sát ý!

“Nếu ta sợ chết thì sẽ không đến, mà sẽ trực tiếp nói cho Quân Phỉ Tranh cái gọi là Tháp Tháp Mộc, chẳng qua chính là Vinh Hoa phu nhân năm đó. Còn giao dịch chín ngày sau, là một cạm bẫy.”

Hàn yếu ớt nói, thanh âm vẫn như lần đầu tiên A Cửu nghe thấy, trong trẻo, nhưng che giấu u buồn.

Thân thế của Hàn, nghe nói một công tử trong gia tộc danh giá ở Giang Nam, còn rốt cuộc là gì, thì vô cùng thần bí!

Trên giang hồ, rất nhiều người muốn che giấu sự thật, để đào bới được, cũng không phải một sớm một chiều.

~> Kết cục: Chương 14