[Hoàng thượng…] Kết cục: Chương 9


image

Phong Kính nâng A Cửu dậy, sau đó vội vàng đỡ nàng lên xe ngựa, lao qua nhai đạo trải đầy cồn cát chạy về phía nam.

A Cửu dựa lưng vào thành xe, một tay đặt trên bụng, một tay nắm chặt khung cửa sổ.

Ngón tay thon dài kia trắng bệch, móng tay cũng sắp bị bẻ gãy.

Bây giờ nàng mới hiểu, vì sao khi nhìn thấy Quân Khanh Vũ, nàng lại có cảm giác âm trầm áp bách.

Mặc dù khuôn mặt kia rất đẹp, nhưng ánh mắt như người chết mất linh hồn.

Có lẽ hắn đã sớm biết trong thuốc của Hữu Danh cho thêm cái gì.

Bởi vì khi hắn uống thuốc hơi nhướn mày, đáy mắt xẹt qua ý thê lương và tự giễu nhàn nhạt.

Thì ra lời đồn đại không phải là giả, còn nàng thì cứ khư khư đi tin lịch sử.

Trong lịch sử chỉ nói mấy năm sau Quân Khanh Vũ mới chết, nhưng thật giả trong đó khó phân, ngay cả chuyện về Vinh Hoa phu nhân cũng không nói tới, hay là chuyện hắn tàn nhẫn dùng cực hình với ái phi của mình.

Cho nên nói, lịch sử là thứ mơ hồ.

Lúc nàng rời đi, tâm đã tuyệt vọng vì hắn, bởi vì tới tận bây giờ nàng vẫn tận tâm tận lực hi vọng hắn có thể hiểu rõ đạo lý nhất sinh nhất thế nhất song nhân.

Hắn mang trên lưng thân phận đế vương, đạo lý này khó có thể thực hiện, nhưng nàng vẫn một mực nỗ lực.

Hắn lần lượt làm cho nàng ngập tràn hi vọng, lại lần lượt khiến nàng tuyệt vọng, đến nỗi chỉ vì dung mạo của Tô Mi mà bỏ qua cho việc nàng ta gây nguy hại tới hắn.

Tuyệt vọng nên bất đắc dĩ mới phải ly khai, chứ không có nghĩa là, nàng không yêu hắn.

Chỉ là nàng không muốn tha thứ, bởi vì nàng phẫn nộ, bởi vì bị thương quá nhiều, thậm chí hận hắn vô tri ngu muội, vì thế lúc rời đi mới cố nén phần tình cảm không có hy vọng kia dưới đáy lòng.

Nhưng sự thực thì vẫn không nhịn được muốn biết tất cả về hắn, muốn biết nhất cử nhất động của hắn.

Chẳng màng có hận, có tuyệt vọng hay không.

Có một câu nói xưa là, yêu một người chỉ cần một giây, mà quên một người thì mất cả đời.

Lạc nương tử nói không sai, có một số việc người ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc thì u mê, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường.

Nhưng việc rốt cuộc đối phương có yêu ngươi hay không, thì không phải chuyện người khác phán đoán nổi.

Cảm giác yêu, chỉ có chính mình mới cảm nhận được.

Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, Phong Kính vội vã đi xuống, để lại A Cửu ngồi một mình bên trong, đột nhiên có chút mê man.

Đợi một lúc nữa, nàng sẽ phải mở miệng nói như thế nào?

Nói mình là A Cửu sao, sau đó nói cái gì?

Khẩn trương siết chặt nắm tay, A Cửu hít sâu một hơi, sau đó vén rèm lên lo lắng nhìn về phía cửa.

Không lâu sau, Phong Kính chạy vội ra, nói với A Cửu, “Phu nhân, bọn họ đi rồi.”

“Cái gì?” Giọng A Cửu run lên, không biết phải làm sao nhìn kiến trúc bùn đất trước mặt.

“Bên trong nói vừa mới đi.”

Vừa mới đi sao?

“Đuổi theo.”

Tiếng roi thanh thúy vút trời, xe ngựa lại xóc nảy lao vội về phía đại quân.

Cát vàng tung bay, thỉnh thoảng A Cửu lại vén rèm lên nhìn về phía trước, lại thỉnh thoảng thúc giục Phong Kính gia tốc nhanh hơn nữa.

Mà mỗi lần xóc nảy sẽ khiến cơ thể của nàng nhoáng lên, bởi vậy mới ra khỏi thành không lâu, sau lưng đã phủ một tầng mồ hôi mỏng.

“Sao rồi?”

Hằng thành mênh mông cát vàng, dưới chân trải rộng một mảnh hoàng sắc. Ở phía xa, đã nhìn thấy một hàng xe ngựa chậm rãi lăn bánh, do khoảng cách mà di động như những con kiến.

Tâm tình cũng trở nên nghiêm cẩn hơn, A Cửu nhìn bóng dáng phía chân trời, run giọng nói, “Đuổi theo.”

Xe ngựa lao nhanh, cát vàng tung bay khiến ánh mắt mơ màng, nhưng không được bao lâu, xe ngựa đột nhiên dừng lại, nếu không phải nàng luôn nắm chặt khung cửa sổ thì phỏng chừng đã bị văng ra.

Cùng với đó có tiếng ngựa hí vang bên tai, cùng với tiếng Phong Kính bí mật rút kiếm.

“Làm sao vậy?” A Cửu ngồi vững vàng, nhẹ giọng hỏi.

Phong Kính ngừng thở, cảnh giác nhìn bốn phía, lát sau mới nói, “Có mai phục.”

Có mai phục?

A Cửu đưa tay ra phía sau cái đệm, hít sâu một hơi, yên lặng nghe động tĩnh bên ngoài.

Nếu gặp mai phục lúc này thì sẽ không có đường lui, bởi vì lúc đuổi theo Quân Khanh Vũ quá gấp gáp nên ám vệ không kịp đi theo, có lẽ lúc này cộng thêm Phong Kính cũng chỉ có ba người.

Hơi vén rèm lên, điểm đen xa xa càng ngày càng nhỏ, A Cửu thấy khóe mắt đau xót, “Quân Khanh Vũ…”

Lời của nàng vừa mới dứt, mười mấy bóng đen đột nhiên lao lên từ dưới mặt cát, sát khí đáng sợ cuốn tới như gió bão.

Con ngựa sợ hãi phát ra từng tiếng hí kinh hoàng, muốn thoát khỏi dây cương để chạy trốn. Đối phương đã có phòng bị nên mới đến, ném xích sắt ra giữ bánh xe lại, kéo xe ngựa chìm xuống mặt cát.

“Bảo vệ đại nhân.”

Phong Kính khẽ quát một tiếng, đứng dậy điểm chân nhảy xuống, kiếm khí ngút trời, nhanh chóng chém về phía mấy vòng xích.

Loảng xoảng một tiếng, xích sắt đứt thành từng đoạn rơi xuống, hai người khác lập tức ổn định ngựa, quay đầu muốn trở về Hằng thành.

Mấy bóng đen sít sao chắn thành một bức tường ngăn cản, vài người cầm kiếm xông lên, trực tiếp đâm về phía xe ngựa.

Đối phương xuất thủ hung ác, đã lộ rõ sát ý, Phong Kính không dám khinh thường, cũng không dám cách xe ngựa của A Cửu quá xa, nhân số lại chênh lệch quá nhiều, nên chỉ chốc lát sau phía bên họ đã không thể chống đỡ nổi.

“Xông ra!”

Phong Kính nghiêm nghị phân phó, lập tức ném liên tục ba yên hoa lên trời.

Đối phương nhìn thấy thì đổi sắc mặt, giữa lúc Phong Kính mang người muốn xông ra, thì cách đó không xa đột nhiên xuất hiện hai con ngựa đỏ như máu, đạp cát vàng phi tới.

Chờ khi thấy rõ khuôn mặt của người tới, sắc mặt của Phong Kính lập tức tái nhợt như tro nguội.

~> Kết cục: Chương 10

[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 7 ~ 8


1376530_1424206994469901_576251722_n

Mặt A Cửu đỏ bừng.

Tới Đại Mạc, nàng mang một thân phận là Tháp Tháp Mộc đại nhân, kinh doanh các loại vũ khí.

Còn một thân phận khác là phu nhân chờ sinh bình thường. Đoạn thời gian trước, lúc vừa mới tới, bào thai trong bụng không ổn định, may mắn có một đại phu cũng tới từ Trung Nguyên, nên trong khoảng thời gian này A Cửu định kỳ tới bắt mạch.

Vì không để cho người khác chú ý nên nàng chỉ mặc trang phục phụ nữ bình thường, không có một phục sức lạ nào.

“Nhìn bụng cũng có thể đoán ra là nam hài hay nữ hài sao?”

A Cửu ngồi trở lại ghế, nhẹ vỗ về cái bụng tròn xoe, hiếu kỳ hỏi.

“Nương tử vừa ăn một chút dưa và trái cây, đều là đồ ngọt. Hơn nữa ta chú ý lúc ngươi bước đi, bước đầu tiên đều là bước trái, nghe nói, nam trái nữ phải a.”

Có lẽ cùng là người Trung Nguyên nên nương tử của lão đại phu rất thích A Cửu, mỗi lần thấy nàng tới đều lôi kéo trò chuyện một hồi. Mặc dù phần lớn A Cửu chỉ lắng nghe rồi cười, nhưng lại có cảm giác rất thoải mái.

“Ha ha ha…”

A Cửu bật cười một tiếng, đây là lần đầu tiên nàng nghe được chuyện này, hơn nữa như có cảm ứng, vật nhỏ trong bụng vật cũng ngọ nguậy hưng phấn, “Ta cũng nghĩ vậy, nếu không sẽ không nghịch ngợm thế này.”

“Đứa nhỏ có tên chưa?”

A Cửu dừng một hồi, trong miệng tuy ngập tràn vị ngọt của dưa hồng nhưng lại hơi chua chát, lát sau mới cười nói, “Bình An.”

“Bình An… bình bình an an, một cái tên rất hay.”

Vị phu nhân không khỏi kinh hô, cười híp mắt hâm mộ, “Ta cũng rất thích trẻ nhỏ, đáng tiếc cái bụng không tốt, nhiều năm rồi trong nhà không nổi một nam nửa nữ.”

“Ta thấy Lạc đại phu đối xử với ngươi rất tốt a.”

Ban đầu, phần lớn nàng tới thường xuyên không phải vì y thuật của Lạc đại phu, mà vì nàng thích cách phu thê họ ở chung. Thoạt nhìn thì thấy tương kính như tân, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy Lạc đại phu vô cùng săn sóc cho thê tử, hơn nữa nếu nàng không lầm thì Lạc đại phu cũng không có tiểu thiếp.

Có đôi khi nàng tới bắt mạch, sẽ ngồi lại cả buổi sáng, bởi vì, nàng cảm thấy sự ấm áp của một gia đình.

Gia đình… Gia đình đối với nàng mà nói, là cái gì?

Nàng vẫn không biết, cũng chưa từng trải qua, nhưng nàng có thể cảm nhận được, ngay cả khi phu phụ hai người không nói chuyện với nhau, nhưng ánh mắt vẫn toát ra cảm giác hạnh phúc, mặc dù bình thản lại ấm áp đến vậy…

Bây giờ nghe thấy Lạc nương tử nói mình vẫn không có đứa nhỏ, A Cửu càng kinh ngạc hơn.

Dù sao ở cổ đại, trong bất hiếu, vô hậu lớn nhất!

“Lạc đại phu sao lại đến Hằng thành?” A Cửu không khỏi hỏi một câu, Lạc đại phu nhìn rất nhã nhặn, liếc mắt một cái cũng biết là con cháu thư hương, lúc sống ở đây cũng không thấy vướng bận gì.

“Hắn vốn là tam công tử của Lạc gia ở Giang Nam, chẳng qua là thứ xuất, bà bà đã sớm tạ thế, trong nhà còn đại nương. Ta gả vào cửa ba năm không có con nối dõi, mọi người đều khinh thường ta. Sau đó có một ngày hắn đột nhiên nói muốn tới Đại Mạc hành nghề y, liền dẫn ta đi, nhiều năm rồi cũng không trở về.” Lạc nương tử nói xong mắt hơi đỏ lên.

“Lạc đại phu đối với ngươi thật tốt, hắn làm như vậy cũng vì muốn che chở cho ngươi.”

“Ta biết, nhưng càng như vậy ta càng thấy áy náy. Có đôi khi sẽ lo được lo mất.”

“Các ngươi đến đây đã bao nhiêu năm rồi?”

“Mười một năm.” Lạc nương tử thở dài một hơi.

“Lâu vậy rồi không phải vẫn trải qua từng ngày như thế sao? Ngươi xem, mười một năm, trước sau Lạc đại phu vẫn đối xử với ngươi tốt như vậy? Thời gian đã chứng minh tất cả, vì thế ngươi đừng lo lắng hay áy náy nữa, cũng đừng lo được lo mất…”

A Cửu đang nói đột nhiên dừng một hồi, con ngươi màu mực hiện lên sự kinh hãi, ngay cả cơ thể cũng cứng đờ.

“Phu nhân, ngươi làm sao vậy?” Lạc nương tử đột nhiên nhìn A Cửu không nói tiếp, lo lắng hỏi.

“Vừa nãy ta mới nói cái gì?” A Cửu lẩm bẩm.

“Phu nhân vừa nói thời gian đã chứng minh tất cả.” Lạc nương tử cười cười, sau đó nhìn Phong Kính ở ngoài cửa, không khỏi thấp giọng hỏi, “Đó là tướng công nhà ngươi sao?”

A Cửu nhìn theo ánh mắt của Lạc nương tử, xuyên qua đoàn người đều mặc áo choàng màu trắng và đeo khăn che mặt. Nơi này, không có thân ảnh quen thuộc kia, nhưng nàng biết, hắn ở ngay đây, cách nơi này không xa.

“Không phải, chúng ta… chúng ta đang cãi nhau.”

A Cửu thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng cắn một miếng dưa hồng, nhưng vẫn thấy đắng như cũ.

“Sao mà tránh được chứ? Giữa vợ chồng hay tranh cãi ầm ĩ là chuyện bình thường, chỉ là…” Lạc nương tử nhỏ giọng nói, “Là tướng công của ngươi đối xử với ngươi không tốt sao?”

Mặc dù nữ tử này có diện mạo bình thường, thậm chí y phục cũng bình bình đạm đạm, nhưng lời nói và cử chỉ lại mang vẻ cao quý và thanh lịch. Sau khi nói chuyện càng thêm khẳng định là một nữ tử trong đại gia môn.

“Hắn với ta sao?”

A Cửu lâm vào trầm tư, sau đó lắc lắc đầu cười khổ, “Kỳ thực, ta cũng không biết hắn đối xử với ta là tốt hay xấu? Có thể do thời gian chưa đủ.”

“Sao lại vậy?”

Lạc nương tử lo lắng cắt ngang, “Mặc dù thời gian có thể chứng minh tất cả, nhưng bây giờ ngươi chắc chắn có thể cảm nhận được hắn đối xử với ngươi như thế nào a. Có một số thứ người ngoài cuộc tỉnh táo trong thì cuộc u mê, để rồi trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường. Ai cũng từng phạm sai lầm, cũng có lúc hồ đồ, chỉ là không phải ai vừa sai đã biết mình sai ở đâu.”

A Cửu nghe một cách ngơ ngẩn, cảm thấy đầu óc càng hỗn loạn thêm.

Lúc này, Phong Kính đột nhiên đi tới nói bên tai nàng cái gì đó, A Cửu biến sắc, sau đó vội cáo biệt với Lạc nương tử, ngồi lên xe ngựa trở về.

Xe ngựa xóc nảy, vật nhỏ trong bụng càng không an phận, A Cửu bị đá có chút khó chịu, mệt mỏi như đang đánh với tiểu gia hỏa kia một trận.

Mấy ngày gần đây chân nàng đã bắt đầu phù thũng, Lạc đại phu nói mặc dù đứa nhỏ rất ổn, nhưng cũng đừng có động tác quá lớn.

Nàng thực sự không dám có động tác lớn, chỉ là tiểu gia hỏa này lăn qua lăn lại đặc biệt lợi hại. Nhất là mấy ngày nay không chịu im lặng, ngày đó ngây ngốc cùng Quân Khanh Vũ nửa ngày thật đúng là muốn rút của nàng mất nửa cái mạng.

Đi mấy vòng mới về tới nơi, nhìn bộ dáng của Phong Kính rất nghiêm trọng.

“Làm sao vậy?” A Cửu đổi y phục xong mới dựa người xuống ghế, nhẹ giọng hỏi.

“Quân Phỉ Tranh lại đưa mật hàm tới.”

“Ừ.” A Cửu gật đầu, Quân Phỉ Tranh đã tới được ba ngày, Quân Khanh Vũ cũng chưa chịu đi, vì để tránh xung đột, nên ba ngày này nàng không gặp bất cứ ai.

Hơn nữa hình như hôm đó thực sự làm Quân Khanh Vũ giận, nên hắn không có động tĩnh gì tiếp.

Ngược lại là A Cửu rất lo lắng về việc ăn uống của hắn, không biết có thể thích ứng được không.

“Cứ nói là cơ thể ta vẫn bất tiện, cần nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa.” Ngày đầu tiên sau khi Quân Phỉ Tranh tới, A Cửu ra tiếng gió nói có người muốn mua đơn hàng kia, mặc dù không tiết lộ thân phận của đối phương, nhưng cũng nhắc nhở là không dám đắc tội.

Chỉ như vậy chắc chắn hắn đã đoán ra đối phương là ai, cho nên càng gấp gáp muốn lấy hàng sớm, có điều trước lúc rời khỏi Đế đô, Quân Khanh Vũ đã đả động tới Chu gia để nắm chặt Giang Nam trong tay.

Quân Phỉ Tranh không thể ngừng cưỡng chế khai thác mỏ vàng, giờ có người ra giá cao, tất nhiên hắn càng không dừng tay.

Vì vậy, trên một phương diện khác, A Cửu cũng bức ép Quân Phỉ Tranh.

Quả nhiên, hắn đã đưa tới mấy phong thư liền.

A Cửu đã có chút mệt mỏi nhưng lại nhìn thấy Phong Kính cũng không đi xuống, “Còn việc gì sao?”

“Tin tức phía Đế đô nói, Tô Mi đã bị xử tử.” Tiếng hắn rất nhẹ, nhưng lại như tiếng sét giữa trời quang.

Mặc kệ Tô Mi kia là thật hay là giả, thì sự thực cũng là Quân Khanh Vũ đã giết chết nữ nhân trân bảo hắn từng đặt trong lòng bàn tay kia!

Rốt cuộc hắn định làm gì đây?

A Cửu thở dài một hơi, cũng chỉ đành chờ thời gian trả lời thôi.

“Ta biết rồi.”

Khẽ nhắm mắt lại, hình ảnh trong mơ bỗng tái hiện lên, người kia, màu tóc trắng, con ngươi màu tím, dung nhan yêu mị khuynh quốc —— đó là Tử Nguyệt đã xuất hiện nhiều lần trong mộng, và khi nhìn thấy Quân Khanh Vũ mấy hôm trước, khuôn mặt của hai người lại như nhập làm một…

Nàng không thể giải thích vì sao gương mặt của một người có thể biến hóa, nhưng, nàng có thể khẳng định một chút là dung nhan của Quân Khanh Vũ lúc này càng ngày càng giống Tử Nguyệt trong mộng…

“Phu nhân.”

Phong Kính tiến lên một bước, đem một đơn thuốc đặt xuống bàn nhỏ bên tay A Cửu, “Đây là thứ phu nhân lệnh thuộc hạ điều tra.”

Nghe tiếng Phong Kính có chút khác thường, A Cửu cố chống đỡ cơ thể ngồi dậy, cầm đơn thuốc nhìn kỹ.

Vừa đọc được mấy dòng, khuôn mặt của nàng đã trắng bệch, hắc đồng mở lớn, cuối cùng ngẩng đầu nhìn Phong Kính, run rẩy hỏi, “Ngươi lấy từ đâu?”

“Hôm qua thuộc hạ tới tiệm thuốc điều tra.”

Dù sao cũng không phải hoàng cung, Hữu Danh không thể giấu nhẹm thuốc thang của Quân Khanh Vũ, huống chi ở Đại Mạc, thực lực của A Cửu vượt xa Quân Khanh Vũ.

“Đây là thuốc hay là độc?” Giọng A Cửu trầm xuống, thậm chí mang vẻ tức giận.

Mặc dù nàng không nghiên cứu độc dược, nhưng nhìn mấy thứ này cũng có thể hiểu, đây toàn là kịch độc hiếm thấy.

Phong Kính đứng bên cạnh không nói gì, cực hiếm khi hắn thấy A Cửu không khống chế được tâm tình, xem ra sự tình còn nghiêm trọng hơn dự liệu.

Tay A Cửu nắm phương thuốc run rẩy liên hồi, lập tức đỡ tay vịn ghế đứng lên, y phục còn chưa kịp khoác thêm đã xông ra ngoài.

Lúc chạy tới nhà Lạc đại phu, Lạc đại phu đang cùng Lạc nương tử ăn cơm ở hậu viện, ba món mặn một món canh, là thức ăn mộc mạc của một gia đình bình thường, còn Lạc đại phu đúng lúc đang múc canh đưa cho Lạc nương tử.

“Phu nhân.” Nhìn bộ dáng A Cửu thở hổn hển, Lạc nương tử vội đi lên đỡ, “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Ta muốn thỉnh Lạc đại phu xem hộ ta phương thuốc này?” Nói xong lôi ra tờ giấy đã bị mồ hôi lạnh của mình làm ướt đẫm.

Lạc đại phu đón nhận, sắc mặt cũng biến đổi, “Cái này… cái này là ai đưa cho phu nhân? Ba mươi hai loại thuốc này có hai mươi vị kịch độc, trong đó cỏ hương tử, hoắc lan, ngũ bộ liên rất hiếm thấy, uống vào sẽ… cái này… cái này… “

Còn lại mười hai vị cuối cùng, là thuốc điều trị kinh mạch.

“Phu nhân đã nghe qua phương thức lấy độc chế độc chưa?”

“Lấy độc trị độc?”

“Không. Khác một chữ nhưng khác hoàn toàn, lấy độc trị độc là dùng độc tố để cưỡng chế rồi hóa giải một độc tố, sẽ trị được tận gốc. Còn phương thuốc này là lấy độc chế độc, nghĩa là bệnh tình của người kia đã rất nguy kịch, không thể trị liệu, uống thuốc này chẳng qua chỉ để khắc chế không cho độc tố tái phát, kéo dài cho bệnh nhân thêm mấy ngày thôi. Nói đúng hơn, là kéo dài hơi tàn.”

Lạc đại phu lắc đầu, hắn không thể không bội phục đại phu đã khai ra phương thuốc này, việc cần can đảm lớn thế này hắn theo không kịp, nhưng nhiều hơn là sự đồng tình với người phải uống thuốc này.

“Đã là số mệnh thì tội gì cố chống đỡ, đối nghịch với thiên ý a. Điều này sẽ chỉ khiến người bệnh đau khổ hơn, chẳng bằng để hắn giải thoát nhẹ nhàng…”

Không đợi Lạc đại phu thở dài xong, Lạc nương tử bỗng đột nhiên cảm thấy cơ thể bên người trầm xuống.

“Phu nhân.”

Phong Kính đứng bên cạnh xông lên đỡ lấy A Cửu, “Phu nhân, phu nhân.”

“Chuẩn bị xe… ngựa.” A Cửu gian nan nhả ra mấy chữ, “Ta muốn đi gặp… hắn.”

~> Kết cục: Chương 9

[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 6


1208587_193926104113305_1550885441_n

Màn đêm buông xuống, không khí trầm thấp lạnh sởn người.

Hoàng lăng của Quân quốc vô cùng rộng lớn, tọa lạc ở sườn núi phía tây, ngoài cửa thủ vệ nghiêm ngặt, khắp nơi bên trong đều là thạch điêu và mạn đằng to lớn.

“Vương, ở bên trong là lăng mộ của phu nhân.” Minh Phong thở dài một hơi, ngữ khí có chút không nỡ.

“Ta biết rồi, ngươi ở đây coi chừng.”

Tô Mi liếc mắt nhìn Minh Phong một cái, nàng ta biết thời gian ở Kim Thủy, là Minh Phong luôn ở bên bảo vệ A Cửu.

Đi vòng qua mấy thạch điêu là tới lăng mộ của Vinh Hoa phu nhân. Ở một khắc khi vừa bước chân vào, Tô Mi không khỏi bị khung cảnh trước mắt làm cho kinh ngạc. Cái này giống một ngôi mộ ở chỗ nào? Giống một hoa viên thì đúng hơn!

Thềm đá ngọc bạch lan, hoa mai trồng đầy sân cùng các loại thảo dược quý báu làm lăng mộ màu trắng kia nhìn từ xa như một cung điện bí ẩn trong vườn bách thảo.

Tô Mi dừng chân một chốc, sau đó cất bước đi vào.

Nhưng đúng lúc này, có một bóng người xuất hiện trước mắt, làm nàng ta giật mình lui ra sau.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt của người nọ xinh đẹp như ngọc, con ngươi xanh thẳm trong suốt như nước hồ, nhưng ánh mắt lãnh lệ khiến người ta sợ hãi.

“Ngươi tới đây làm gì?” Tô Mi hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Cảnh Nhất Bích.

“Ở đây, ngươi không thể đi vào.”

“Vì sao không thể?” Nàng ta nhíu mày, cười lạnh, “Chẳng qua ta chỉ muốn bái tế một chút thôi.”

“Để làm gì?” Cảnh Nhất Bích thở dài một hơi, “Cho dù trước đây các ngươi có ân oán gì, thì dù sao, nàng cũng đã chết.”

“Chính vì thế ta càng muốn đi.” Nói xong lập tức vượt qua Cảnh Nhất Bích để đi vào.

Sau đó phần eo đột nhiên có cảm giác đau đớn, Tô Mi nhíu mày, nhìn tứ chi không thể động đậy.

“Ngươi dám điểm huyệt ta!”

“Ta không thể cho ngươi đi vào!”

“Hừ…” Tô Mi hừ lạnh, ánh mắt rơi vào trên mặt Cảnh Nhất Bích, “Ta chỉ tới tế bái thôi, tế ti đại nhân kích động như vậy là sợ ta phát hiện cái gì?”

Khuôn mặt của Cảnh Nhất Bích bỗng trắng bệch, chỉ nói, “Ở đây cơ quan trùng trùng, cho dù ta để ngươi vào ngươi cũng không thể đi quá hai bước.”

Cơ quan?

Tô Mi mắt lạnh quan sát sân trong sâu thẳm, dưới ánh trăng, cảnh sắc có cảm giác âm trầm.

Ở đây đích thực là có sát khí, xem ra là có bí mật không cho người ta tới gần sao?

“Ta không đi nữa là được, ngươi thả ta ra.”

Cảnh Nhất Bích bán tín bán nghi nhìn Tô Mi, trầm mặc một lát mới giải huyệt đạo.

Tô Mi quả nhiên không đi nữa, chỉ nhìn lại mấy lần, sau đó ngồi xuống thềm đá bên cạnh.

“Cảnh Nhất Bích.” Tiện tay nhổ một gốc cỏ dưới chân, vừa nghịch vừa nói, “Nếu ta không phải là vương, thì trước lúc hành hình ngươi có đến cứu ta không?”

Cảnh Nhất Bích cúi đầu nhìn Tô Mi, lúc này nữ tử ấy yên tĩnh ngồi dưới đất, tóc vén đơn giản, không có sự nghiêm chỉnh ngày thường, giọng nói cũng thấy sầu bi.

“Sẽ.”

Hắn nói, “Chúng ta sẽ không bỏ rơi bất kỳ người Nguyệt Ly nào.”

“Vậy sao?” Tô Mi tự giễu cười, “Nếu như chúng ta không phải là người Nguyệt Ly, thì số phận có phải sẽ khác hay không? Có phải sẽ không cần trải qua những năm tháng dằn vặt, nhục nhã kia…”

Hai chữ “nhục nhã” làm cho Cảnh Nhất Bích khẽ run lên, hắn di động bước chân, như không muốn đề cập tới vấn đề này, “Nửa tháng sau Quân Khanh Vũ sẽ tuyên chiến với Quân Phỉ Tranh. Chúng ta nhất định sẽ trở lại Nguyệt Ly. Quá khứ, sẽ chỉ là dĩ vãng.”

Ánh trăng lạnh lẽo, bóng lưng của hắn như có như không, vừa mờ ảo vừa bi thương.

“Cảnh Nhất Bích!”

Tô Mi chợt đứng lên, vội vàng đuổi theo, gấp gáp kéo tay áo của hắn, “Ta, trong mắt ngươi, có phải không có tư cách Vương không?”

Cảnh Nhất Bích nghi hoặc quay đầu lại, ngơ ngẩn nhìn Tô Mi, “Trong mắt của ta, đích thực là vậy.”

“Thì ra thật sự là như thế.” Cười khổ một tiếng, “Kỳ thực ta rất muốn, nhưng không biết phải làm sao. Hơn nữa tới bây giờ ngay cả một người bạn cũng không có, không thể chia sẻ giãi bày, thường ở một mình trong cung, cảm giác như bị vứt bỏ, phần lớn thì lại thấy mình chỉ như một quân cờ của các ngươi. Ngươi có hiểu không? Ta cũng sợ cô đơn, cũng sợ lạnh lẽo.”

“Cô đơn, lạnh lẽo?”

Cảnh Nhất Bích nhẹ nhàng đọc lại mấy từ này, “Nếu ngươi thấy cô đơn, ta sẽ tìm một người tới cho ngươi.”

“Thu Mặc sao? Ta biết Thu Mặc còn sống, ngươi đem nàng tới cho ta đi, ta cũng biết hai tháng tiếp theo mình cũng không cần làm gì, chỉ cần quay về, sau đó dâng hiến máu tươi… Thậm chí là sinh mệnh.”

“Cái này… Ta không thể làm chủ. Trừ khi Thu Mặc tự đáp ứng.”

Tô Mi đáp một tiếng, ánh mắt vẫn thê lương như cũ, sau đó khi Cảnh Nhất Bích vừa xoay người biến mất, đáy mắt lập tức tràn ra ánh sáng lạnh lẽo âm ngoan.

Quân Khanh Vũ, chàng tuyệt tình với ta, vậy ta sẽ khiến chàng hối hận cả đời vì sự tuyệt tình ngày đó.

Nhớ tới nữ tử chết thay kia, Tô Mi uất hận bấm móng tay vào lòng bàn tay, nhưng cảm giác đau đớn này cũng không bằng sự băng giá trong tim.

Nàng còn sống, vụng trộm mà sống, nhưng đối với Quân Khanh Vũ mà nói, chẳng qua nàng chỉ là một nữ nhân đã chết!

.

Hằng thành:

“Phu nhân, đại phu vừa mới khai mấy chén thuốc, nói thuốc dưỡng thai lúc trước có thể không cần uống nữa.”

Phong Kính đem phương thuốc tới gần, A Cửu nhìn kỹ một lần, ôn hòa cười.

Từ sau khi tới Hằng thành, thai nhi vẫn rất ổn, làm tâm tình của nàng cũng khá hơn nhiều.

“Ừ, ngươi chiếu theo phương thuốc này rồi đi bốc thuốc đi.”

Đặt tay lên trên bụng, một tay khác phải chống xuống tay vịn mới đứng lên được, bây giờ nàng đi lại càng ngày càng mệt mỏi, chân tay cũng bắt đầu phù thũng.

“Nên đi lại nhiều một chút sẽ tốt.”

Lão bản nương của tiệm thuốc cười hì hì đi tới, sau đó nhìn bụng của A Cửu nói, “Ta cảm thấy, cái bụng này của nương tử sẽ đi ra một bé trai a.”

~~> Chương 7.

[Hoàng thượng…] Kết cục: Chương 5


65f06b1at8a5ec68a06f1690

Tô Mi lảo đảo lui về phía sau một bước, hai mắt đẫm lệ tuyệt vọng, “Không! Hắn sẽ không làm như vậy!”

Mấy ngày nay bị giam trong này, nàng vẫn nghĩ là Quân Khanh Vũ chỉ dọa nàng, cho nên một mực chờ đợi, chờ hắn mang nàng ra ngoài.

Nàng không tin, không tin người luôn đối xử với mình tốt nhất, luôn bảo vệ mình lại chỉ vì muốn nữ nhân đã chết kia vui lòng mà nỡ hạ độc thủ.

“Đi thôi, không đi thì không kịp nữa.” Cảnh Nhất Bích nhẹ nhàng thở dài.

“Không đi!” Tô Mi hung ác trừng mắt với Cảnh Nhất Bích, “Dẫn ta đi gặp hắn.”

“Ngươi sẽ không gặp được.”

“Không! Ta muốn gặp hắn.”

“Tô Mi, ngươi đừng cố chấp như thế. Hoàng thượng đã nổi sát tâm với ngươi rồi.” Thời gian cấp bách, Cảnh Nhất Bích bước lên túm lấy nàng ta ra ngoài, đây không còn là lúc muốn hay không.

“Không! Ta nhất định phải gặp hắn, ta muốn đích thân hỏi hắn.”

“Ngươi sẽ không gặp được hắn đâu.” Hắn quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Tô Mi, “Hoàng thượng đã xuất kinh rồi, nếu không phải vậy thì chúng ta căn bản không thể cứu ngươi.”

“Hắn xuất kinh rồi?” Tô Mi thê lương cười, con ngươi mờ mịt nhìn bầu trời màu lam.

Khung cảnh ngày xuân, ánh nắng tươi sáng trăm hoa đua nở, nhưng, trong lòng lại tiêu điều, thê lương đến thế.

“Ha ha ha. . . Hắn xuất kinh rồi sao? Lúc nào?”

“Ngày thứ hai!” Cảnh Nhất Bích thở dài một hơi.

“Ha ha ha ha…” Tô Mi nghe xong, lúc này ngửa đầu phá lên cười, “Ngay hôm sau liền đi sao? Không cho ta bất cứ cơ hội nào sao? Uổng công ta mỗi ngày đều mong ngóng hắn. Thì ra, hắn đã đi rồi…”

Tô Mi chưa bao giờ lạnh tâm và tuyệt vọng tới vậy, hai mắt ửng đỏ, siết chặt nắm tay thành quả đấm.

Sau đó đột nhiên đưa mắt xuống hồ nước bên cạnh, nhìn ảnh ngược của mình.

Cái kia giống mình chỗ nào chứ? Là một con quỷ thì đúng hơn, khuôn mặt tái nhợt, đường nét xinh đẹp nhưng vì những đường vết sẹo mà trở nên dữ tợn.

Nàng, từng là Đệ nhất mỹ nhân vang danh lục quốc, vậy mà bây giờ không giống người cũng chẳng giống quỷ.

Vì ai chứ?

Nước mắt lăn từng giọt trên gò má, Tô Mi lấy hai tay bưng mặt, nhớ lời bọn họ ngàn căn vạn dặn trước kia, “Nhớ kỹ, nhất định phải làm cho hắn đem ngươi vào cung.”

Tất cả những thứ này, đều vì Quân Khanh Vũ.

Nàng vì hắn mà tới đây, vì hắn mà ở trong cung chịu đựng sự hành hạ của Thái hậu và Mạc Hải Đường, vì hắn mới bị A Cửu đối phó, thậm chí khiến nàng bị hủy dung.

Quân Khanh Vũ, sao chàng có thể đối xử với ta như vậy?

Nữ tử đứng lên, hai mắt đẫm lệ đột nhiên trở nên oán độc, “Được, ta đi.”

Nàng quay đầu lại nhìn Cảnh Nhất Bích, “Có điều ta muốn nhìn nữ nhân kia bị dụng hình xong.”

Ngày đó rất đẹp trời, nhưng Đế đô lại mang bầu không khí huyết tinh kinh khủng, ở quảng trường có rất nhiều người tụ tập tới xem, nhưng khi nữ tử kia bị đẩy ra ngoài khai hình, thì lại không có ai có dũng khí nhìn lên.

Tất cả mọi người đều biết cô gái kia đã chết, ngày kế liền bắt đầu đàm luận, nói từ sau khi hoàng đế khỏi bệnh thì trở nên hung bạo tàn nhẫn hơn.

Cũng không biết là ai truyền ra tin tức, nói những phi tần bị tống xuất cung đều chết một cách kỳ lạ, ngay cả cung nhân trong cung cũng bị đánh chết rất nhiều vì chọc giận hoàng thượng.

Tô Mi đứng trên thành lâu nhìn mặt trời lặn đỏ như máu, nửa ngày sau mới quay đầu nói với nam tử bên cạnh, “Ngươi có biết lăng tẩm của phu nhân ở đâu không?”

Minh Phong dừng một hồi, mới không tình nguyện nói, “Ở hoàng lăng.”

“Mang ta đi.”

“Vương, hoàng thượng sắp về Đế đô rồi, nếu bị điều tra ra thì Cảnh đại nhân có khả năng bị liên lụy, kế hoạch hồi Nguyệt Ly cũng sẽ thay đổi.”

“Làm càn! Cảnh Nhất Bích bảo ngươi nói chuyện với ta như vậy sao?”

“Thuộc hạ là tới bảo vệ vương.”

“Bảo vệ ta?” Tô Mi cười lạnh, “Ta không nhìn ra các ngươi có khả năng bảo vệ ta gì cả, nếu thật sự muốn bảo vệ ta, thì bây giờ ngươi đi đập tan cái lăng tẩm kia cho ta!”

“Vương?” Minh Phong kinh ngạc ngẩng đầu, không dám tin nhìn Tô Mi.

“Sao? Ngươi muốn cãi lệnh ta phải không? Không phải luôn miệng nói phải bảo vệ ta sao? Vậy ngươi có biết nữ nhân kia chết rồi mà thường xuyên biến thành ác quỷ tới quấy rầy ta không? Đêm ở đại mạc đó ta suýt chết trong tay nàng ta ngươi có biết không! Còn nói bảo vệ ta, kết quả ta hôn mê cả đêm các ngươi cũng không xuất hiện!”

“Không xuất hiện?” Minh Phong nhíu mày, “Vương, đêm đó trong khách điếm không có dị động, thuộc hạ có tới tìm người, nhưng người bảo chúng ta lui ra mà.”

“Cái gì? Ta bảo các ngươi lui ra?”

Đáy mắt của Tô Mi xẹt qua một tia sáng lạnh, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, “Ngươi nói, đêm đó các ngươi tới tìm ta sao?”

“Đúng vậy, lúc đó vương nói là không muốn để người của Quân Khanh Vũ phát hiện nên lệnh thuộc hạ lui hết xuống, không được lộ diện.”

Tô Mi đi qua đi lại vài bước, vô thức sờ tay ra sau lưng, trầm giọng xuống, “Lập tức dẫn ta tới hoàng lăng,”

Minh Phong quỳ trên mặt đất, thân thể hơi cứng đờ, lâu sau mới đứng lên, dẫn Tô Mi ra ngoài.

~~> Chương 6

[Hoàng thượng] Kết cục: Chương 4


251333_318014661642926_785509556_n

Đây là một khuôn mặt thật, nhưng không còn là thiếu niên cao ngạo như trong trí nhớ. Thiếu niên ấy có khuôn mặt thanh mỹ lộ rõ sự cuồng ngạo.

Còn gương mặt trước mắt này, vô cùng xinh đẹp, ánh mắt đáng sợ cũng đẹp một cách kỳ lạ.

Tại sao có thể thay đổi đến như vậy?

A Cửu khó tin nhìn Quân Khanh Vũ, vì sao mới chỉ không gặp có hai tháng, mà dung mạo của một người có thể biến hóa lớn như thế?

“Tháp Tháp Mộc đại nhân.”

Tiếng nghi hoặc của Hữu Danh kéo A Cửu về với thực tại, lúc này nàng cả kinh lui ra sau một bước, nói, “Ta cần phải trở về.”

Quân Khanh Vũ như cũng bị câu chuyện ban nãy làm mất hứng, nên không giữ A Cửu lại, phân phó Hữu Danh tiễn nàng ra cửa.

A Cửu lảo đảo bước đi, đầu óc hỗn loạn, mọi thứ đều trở nên mê mang, rất đau đầu.

“Đại nhân.” Tới cửa, lúc muốn lên xe thì Hữu Danh đột nhiên gọi A Cửu.

“Hình như đại nhân rất muốn biết lý do vì sao Thục phi bị lăng trì đúng không? Nếu đã vậy, thì Hữu Danh nói cho ngài biết nguyên nhân. Thật ra hoàng thượng giết nàng, là vì cảm thấy Vinh Hoa phu nhân sẽ hài lòng.”

“Cái gì?” A Cửu kinh hô một tiếng, “Ngươi nói hoàng thượng giết cô gái kia là vì Vinh Hoa phu nhân sao? Nhưng không phải Vinh Hoa phu nhân đã qua đời rồi à?”

“Hữu Danh chỉ nói được nguyên nhân cho đại nhân biết thôi, còn hi vọng sau này, đại nhân đừng nhắc tới chuyện này trước mặt hoàng thượng nữa.”

Khẩu khí của hắn rất bình thản, nhưng lại mang theo sự áp chế và cảnh cáo.

Ban nãy nếu không phải còn kiêng dè vấn đề thân phận thì Quân Khanh Vũ đã sớm giết nàng.

“Cám ơn Hữu đại nhân nhắc nhở, hôm nay do ta đường đột .” Giọng A Cửu run lên, vội chui vào xe ngựa.

Lảo đảo bước vào phòng, vừa đóng cửa lại, A Cửu lập tức kéo khăn che mặt, xé mặt nạ xuống.

Nàng nhìn mình phản chiếu trong gương đồng, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt khủng hoảng và kinh sợ…

Trong phòng ngoại trừ tiếng thở dốc trầm trọng, thì chỉ có tiếng đồng hồ cát vang lên rất nhỏ.

Cũng không biết từ lúc nào, nàng có thói quen đặt đồng hồ cát trong phòng.

Chỉ có thời gian mới biết, ta thực sự yêu ngươi…

Mệt mỏi gục xuống bàn nhỏ, chớp mắt nàng đã ngủ mất…

Trong mơ, có một thân ảnh chầm chậm đi đến, sau đó đứng bên ngoài màn che.

Mái tóc màu ngân bạch, xõa bên vai như hải tảo, người kia cúi đầu, khuôn mặt ẩn dấu sau mái tóc, chỉ mơ hồ nhìn thấy đường nét, nhưng cũng đủ biết rất đẹp.

“Ngươi hận ta vì ta là nam tử? Hay hận ta vì gương mặt này?” Người nọ thì thào tự nói, “Nếu ngươi hận ta vì ta là nam tử, vậy giới tính của ta vì ngươi mới có, ta không thể thay đổi. Còn nếu ngươi hận ta vì khuôn mặt này, thì ta sẽ nguyện ý hủy nó đi… Chỉ cần, đừng bỏ lại ta…”

“Ta không cần ngươi đối xử với ta như lúc đầu, chỉ cần được đứng bên cạnh ngươi giống Thập Nhị hoàng tử là được…”

“Vương.” Hắn nhẹ giọng gọi một tiếng, “Thời gian có thể chứng minh tất cả.”

“Nếu ngươi nói cả đời, vậy ta sẽ dùng cả đời để chứng minh. Nếu ngươi nói tới tận kiếp sau, thì kiếp sau ta lại tiếp tục chờ…”

“Xin ngươi, mang ta đi cùng…”

Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, lông mày màu nhạt, lông mi tuyết sắc, con ngươi màu tím, khuôn mặt ấy xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành, điên đảo chúng sinh…

“Quân Khanh Vũ!”

A Cửu thất thanh hô, giật mình mở mắt ra, không ngờ thấy mình đang nằm trên giường.

Màn che màu trắng lay động trước mặt, chặn lại ánh sáng chói trang bên ngoài.

Đã sáng rồi sao?

“Phong Kính.” A Cửu đứng dậy, gọi Phong Kính vào, “Giờ nào rồi?”

Phong Kính đứng ở cửa, thấp giọng nói, “Vừa tới buổi trưa.”

“Buổi trưa?” Động tác mặc y phục nhất thời dừng lại, A Cửu thì thào lặp lại.

Buổi trưa, là lúc hành hình Tô Mi.

.

Quân quốc:

Trong địa lao, có một nữ tử với mái tóc rối loạn đang ngồi dại ra trong thảm cỏ khô. Hai mắt hãm sâu, cả người gầy một vòng, như là linh hồn bị tháo nước.

Nàng ta đã duy trì động tác này được mấy ngày, lúc mệt mỏi phải dựa vào bên cạnh nghỉ ngơi, bằng không luôn nhìn ra phía cửa.

Rốt cuộc, trong địa lao cũng có tiếng mở cửa, đôi mắt xinh đẹp cuống quít nhìn lại, quả nhiên thấy có người đến đây.

Người tới có đôi mắt xanh thẳm, khuôn mặt thanh mỹ xuất trần, lúc nhìn nàng ta mang theo sự lo lắng mơ hồ.

“Bích công tử, là hoàng thượng sai ngươi tới sao?” Tô Mi vội bò dậy, đỡ song sắt chờ mong nhìn Cảnh Nhất Bích.

Cảnh Nhất Bích nhìn khuôn mặt tiều tụy của nữ tử, không nói lời nào, sau đó sai người mở thiết lao ra.

“Hoàng thượng bảo ngươi thả ta ra phải không? Có phải không? Hắn ở đâu, đang ở đâu?” Hai mắt nàng ta rưng rưng, lo lắng hỏi.

“Tô Mi!” Giọng nói của Cảnh Nhất Bích rất lạnh, đột nhiên nắm chặt cổ tay Tô Mi, đáy mắt hiện lên một tia tức giận, “Đừng quên thân phận thật sự của ngươi! Bây giờ ngươi không còn là Thục phi của Quân Khanh Vũ nữa! Ngươi là người Nguyệt Ly, ngươi bây giờ là vương Nguyệt Ly!”

Tô Mi đẩy tay Cảnh Nhất Bích ra, tàn bạo nói, “Ta là vương sao? Nếu ta là vương thì sao ngươi còn đối xử với ta như vậy? Khi ta bị hủy dung, các ngươi đang ở đâu? Lúc ta suýt chết mấy lần, các ngươi ở đâu? Ha ha ha, giờ biết ta là vương, thì vì sao khi ta bị giam trong này, các ngươi chưa từng nghĩ tới cứu ta?”

Nàng ta cười lạnh một tiếng, sau đó đi nhanh ra ngoài.

Nhưng mới đi được một bước đã lập tức dừng lại.

Bởi vì đang có người kéo một nữ tử đang hôn mê vào trong. Cô gái kia ăn mặc giống nàng ta, búi tóc cũng giống nàng ta, ngay cả khuôn mặt nhìn cũng thấy giống như đúc.

Trong ánh mắt dại ra của nàng ta, cô gái kia bị ném vào thiết lao ban nãy.

“Cái này… Đây là cái gì?” Nàng ta mở to hai mắt ra nhìn, không dám tin nhìn nữ tử bên trong, run giọng hỏi.

“Chúng ta tới cứu ngươi ra.”

“Không!” Tô Mi như phát điên hét lên một tiếng chói tai, “Không! Ta không muốn các ngươi cứu ta, ta muốn thấy hoàng thượng! Không! Không phải như thế…”

~~> Kết cục: Chương 5