[Túng sủng nhất thiên kim hoàng hậu] Chương 30 ~ 31


image

Chương 30: Độ ấm lòng bàn tay

Phía sau cửa nam của hoàng cung là một khu phố lạnh lẽo, ngay cả ban ngày cũng không có người đi lại, mà nay đã là ban đêm, đến quỷ cũng không một con.

Thiên Thanh Hoàng cùng Hiên Viên Tuyệt sóng vai đi trên ngã tư đường không bóng người, từ lúc đi ra khỏi đại điện, bọn họ chưa ai mở miệng lần nào, vẫn bảo trì trầm mặc như vậy.

Quỷ dị! Vô cùng quỷ dị, toàn bộ ngã tư đường yên tĩnh chỉ có tiếng tim đập cùng tiếng hít thở, ngoài ra còn Long Tiên Hương không ngừng phiêu tiến lỗ mũi.

Rốt cục, Thiên Thanh Hoàng nhịn không được mở miệng : “Cái kia… Ngươi còn muốn nắm tay ta tới khi nào…”

Vì ở đại điện Hiên Viên Tuyệt đột nhiên cầm tay nàng lôi ra nên hiện tại mới có cục diện xấu hổ này!

Thật lâu không nghe được câu trả lời, Thiên Thanh Hoàng không khỏi quay đầu nhìn lại, chính là cái liếc mắt này không khỏi làm cho nàng thất thần.

Hiên Viên Tuyệt thực tuấn mỹ. Người có thể làm cho nàng thất thần chắc hẳn chỉ có duy nhất một mình hắn! Mà giờ phút này môi hắn hơi mân, trong con ngươi sâu thẳm khó có thể nắm lóe lên một ý cười chế nhạo, vô cùng hoặc nhân!

Đợi chút! Chế nhạo? Thiên Thanh Hoàng nổi giận, người này cư nhiên chê cười nàng?

Hừ lạnh một tiếng muốn rút tay ra, lại phát hiện bị hắn nắm gắt gao, không khỏi buồn bực: “Buông ra!”

“Ha ha!” Hiên Viên Tuyệt rốt cục cười ra tiếng, nắm tay thêm phần chặt hơn, nhìn bộ dáng Thiên Thanh Hoàng tức giận, tâm tình của hắn lại thần kỳ tốt đẹp, thanh âm trầm xuống: “Nếu như ta muốn nắm cả đời, ngươi có bằng lòng không?”

“Cái gì?” Thiên Thanh Hoàng sửng sốt, thiếu chút nữa nghĩ là mình nghe nhầm, nhưng khi nhìn vào ánh mắt chân thành của Hiên Viên Tuyệt, không biết vì sao tâm tư lại ‘bộp’ một tiếng, trong lúc nhất thời không biết trả lời thế nào.

“Ngươi nếu như trở thành hoàng hậu của ta thì cả đời sẽ là của ta, chẳng lẽ còn không cho ta dắt tay?” Hiên Viên Tuyệt không biết vì sao chính mình đột nhiên lại nói như vậy… Trước kia nữ nhân với hắn mà nói chính là phiền toái, hậu cung nữ nhân vừa thấy liền phiền, nhưng nữ nhân trước mắt này lại đặc biệt. Từ lúc ở trên đại điện nhìn nàng bộc phát khí thế cường đại thì trong nháy mắt, hắn thế nhưng sinh ra ý tưởng muốn cùng nàng ở bên nhau cả đời. Mà ý tưởng này đến bây giờ vẫn không tan đi, ngược lại còn thêm mãnh liệt.

Lần này, Thiên Thanh Hoàng rốt cục thanh tỉnh, tuy trên mặt không có biểu tình, nhưng trong con ngươi trong suốt lại nhiễm lên một tầng sương mỏng, thanh âm lạnh lùng: “Ta nên gọi ngươi Hiên Viên Tuyệt hay là Phượng Huyết?”

“Ngươi thích cái nào cũng được! Hai cái đều là tên của ta, bất quá ngươi là gả cho ta làm hoàng hậu, cho nên gọi ta là Hiên Viên Tuyệt vẫn tốt nhất, Tuyệt cũng được!” Đối với chuyện hai thân phận của mình, Hiên Viên Tuyệt nửa điểm cũng không thèm để ý.

“Nếu như ngươi là Hiên Viên Tuyệt, vậy thân phận chính là Tây Hạ hoàng đế, quyền lực đứng đầu thiên hạ, hậu cung nữ nhân xinh đẹp ba ngàn. Nếu muốn ta ở trong hoàng cung, bên cạnh là một đám nữ nhân luôn tranh thủ tình cảm, thì ta làm không được! Ta có sự kiêu ngạo của ta, tuy rằng hiện tại không yêu ngươi, nhưng nếu muốn ta lựa chọn một người để sống chung cả đời, ta tuyệt đối sẽ không chọn ngươi!” Thiên Thanh Hoàng lạnh lùng nói.

Nghe vậy, Hiên Viên Tuyệt không tức giận, mà sắc mặt chỉ thêm thâm trầm: “Lúc ngươi đáp ứng gả cho ta, có phải đã nghĩ đến việc sẽ chạy trốn trên đường đi?”

“Đúng!” Thiên Thanh Hoàng biết hắn khôn khéo nên khẳng định có thể đoán được, cho nên thực bằng phẳng thừa nhận!

“Bởi vì thân phận của ta?”

“Không phải!”

“Ta đã biết!” Tựa hồ thở dài một hơi, Hiên Viên Tuyệt buông tay Thiên Thanh Hoàng ra, không quay đầu lại đã rời đi.

Thiên Thanh Hoàng đứng tại chỗ nhìn bóng dáng Hiên Viên Tuyệt dần khuất, cười khẽ: Bóng dáng của nam nhân này thoạt nhìn cũng thực bá đạo!

Thẳng đến khi thân ảnh Hiên Viên Tuyệt biến mất, Thiên Thanh Hoàng mới nhảy lên đầu tường, hướng Thiên Gia mà đi. Nàng không biết đôi hắc đồng sâu thẳm như mực vẫn luôn từ góc khuất theo dõi nàng bỗng thoáng hiện lên một chút kiên định, còn có một loại tình tố nói không ra lời…

Trở lại Thúy Trúc uyển, phát hiện Hiên Viên Địch cùng Hoan Hỷ đã ngủ, chỉ còn Hoan Lạc đang đợi nàng.

“Hai người kia phát điên xong đã trở về tắm rửa đi ngủ, hiện tại phỏng chừng đã lăn quay như heo!” Hoan Lạc cười nói.

Thiên Thanh Hoàng mỉm cười: “Nếu Hiên Viên Địch biết hoàng huynh hắn sợ nhất đã đến thì chắc cũng không thể ngủ an ổn như vậy nữa.”

Nghe vậy, Hoan Lạc không cười mà ngược lại bắt đầu lo lắng: “Tiểu thư, ngươi thật phải gả cho Hiên Viên Tuyệt?”

“Làm sao vậy?”

“Tuy Hoan Lạc biết mình không nên nói như vậy, nhưng vẫn nhịn không được muốn nói, Hiên Viên Tuyệt dù sao cũng là hoàng đế, hắn sẽ có tam cung lục viện. Vì quản lý đại sự thiên hạ mà không thể chiếu cố tiểu thư không nói; nhưng từ xưa đế vương vốn bạc tình, ai có thể cam đoan hắn cả đời chỉ tham một món lợi nhỏ? Như vậy thì tiểu thư phải làm sao bây giờ?”

“Ha ha!” Thân thủ Thiên Thanh Hoàng xoa bóp khuôn mặt oa nhi của Hoan Lạc: “Ngươi có thể nghĩ đến thì sao tiểu thư nhà ngươi không nghĩ đến? Yên tâm đi, tiểu thư nhà ngươi không phải loại không có nam nhân thì sống không nổi. Mà cho dù sống không nổi, ta cũng không phải còn hai ngươi sao? Đến lúc đó tiểu thư ta xuyên nam trang, sau đó đem tỷ muốn ngươi thu vào trong bao, chẳng phải tuyệt đối quá dễ chịu?!”

“Tiểu thư!” Hoan Lạc vẻ mặt bất đắc dĩ, bất quá cũng yên lòng, tiểu thư cho tới bây giờ vẫn luôn khôn khéo, tuyệt đối sẽ không để mình chịu thiệt, nàng xem như lo lắng vô ích.

“Tốt lắm, nha đầu ngốc, mau đi ngủ đi! Ngày mai còn phải bận nhiều!”

Tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi lên giường, Thiên Thanh Hoàng lại thật lâu không thể đi vào giấc ngủ, bàn tay bị Hiên Viên Tuyệt nắm qua giờ phút này vẫn như bị hỏa thiêu, tựa hồ trên tay vẫn lưu lại độ ấm của hắn…

Ngón tay Hiên Viên Tuyệt thập phần thon dài, lòng bàn tay rắn chắc, làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng an tâm, khiến nàng trong nháy mắt bị nắm có điểm kinh ngạc, nhưng không bài xích…

Đến bây giờ vẫn còn cảm giác, rốt cuộc là vì sao…

Chương 31: Tâm tư Thiên Thanh Tuyết

Mặc kệ có nguyện ý hay không thì hoàng cung vẫn phải bận rộn thu xếp việc xuất giá của Thiên Thanh Hoàng. Nhưng trong khi đó, viện tử của Thiên Thanh Hoàng lại một mảnh lạnh lẽo đối mặt với những ánh mắt nghiên cứu, lấy lòng, hâm mộ ghen tị, cùng hận thù lần lượt kéo đến.

Sau ngày Tư Đồ Văn Thiên cùng Tư Đồ Vãn Nguyệt lần nữa nháo đến cửa, ở ngự thư phòng liền phát hiện điệp lệnh thông sát, làm cho Tư Đồ Thanh cùng hoàng hậu sợ tới mức xanh mặt, cho nên mới rốt cuộc được an tĩnh.

Ngày mai chính là đại hôn, Thiên Thanh Hoàng không có bất kỳ sự sốt ruột nào của tân nương bình thường. Đã nghĩ cách phải đi, thì cứ xem như hôn lễ xa hoa ngày mai là tiệc tiễn đưa đi.

Đột nhiên cảm giác có người đang đến, Thiên Thanh Hoàng cười khẽ, Thiên Thanh Tuyết rốt cục cũng nhịn không được!

“Ngươi thắng!” Không có ngữ khí ôn nhu, cũng không có biểu tình nhẹ nhàng nhu mì.

“Hôm nay nhìn ngươi đã thuận mắt hơn!” Bình tĩnh xem xét thì Thiên Thanh Tuyết quả thật đúng là một đại mỹ nhân, chính là thái độ ra vẻ trước kia của nàng ta thực làm cho người khác nhìn thấy khó chịu.

Nghe vậy, Thiên Thanh Tuyết cười khẽ: “Ngươi cái gì cũng nhìn thấu, ta còn ở trước mặt ngươi tiếp tục diễn nhu nhược, thì không phải rất ngu ngốc sao?” Thiên Thanh Tuyết cả đời lừa được thế nhân, nhưng lại không lừa được muội muội này.

“Đúng vậy!” Thiên Thanh Tuyết ở trong mắt Thiên Thanh Hoàng cho tới bây giờ đều không thể che giấu một chút ít.

“Ngươi… Thật quyết định gả cho Hạ Hoàng?” Thiên Thanh Tuyết thử hỏi.

Thiên Thanh Hoàng nhìn nàng ta một cái, cười khẽ: “Thiên Thanh Tuyết, ngươi biết rõ ở trước mặt ta không thể che giấu, vậy sao không nói thẳng? Ngươi hỏi như vậy làm gì cho mệt, để ta trả lời cũng mệt!”

Thiên Thanh Tuyết mím môi, ánh mắt bình tĩnh: “Ta muốn làm của hồi môn!”

“A!” Thiên Thanh Hoàng nở nụ cười: “Đông Hán Đệ nhất tài nữ muốn làm của hồi môn của Đệ nhất bạch si? Ngươi không sợ nước miếng của người trong thiên hạ làm chết đuối ta sao?”

“Từ lúc ngươi viết câu thơ kia, ta đã không còn là Đệ nhất tài nữ!” Tuy rằng khó có thể thừa nhận, nhưng là đây là sự thật!

“Ngươi dựa vào cái gì muốn ta nhận của hồi môn này?”

“Hạ Hoàng tuấn mỹ, thiên hạ không có nam tử nào so được với hắn, nữ tử trên thế gian ái mộ hắn đâu chỉ trăm ngàn. Mà với thân phận của Hạ Hoàng, người bên hắn cũng đâu chỉ có một. Muốn tranh thủ tình cảm thì hậu cung nữ nhân phải không từ thủ đoạn, chuyện có người phải chết đã trở nên quá bình thường!”

“Tâm tư ngươi đơn giản, không thấu lí lẽ nên sẽ không đối phó được với mưu kế của nữ nhân kia. Nhưng ta thì khác, ta từ nhỏ đã bắt đầu sát ngôn quan sắc, biết phân tích thế cục, biết rõ các thủ đoạn của nữ nhân. Nếu như ta là của hồi môn, ta có thể giúp ngươi dọn sạch hết thảy chướng ngại, để ngươi có thể an ổn tọa trên hậu vị!”

Thiên Thanh Tuyết cực lực giảng giải xong rồi nhìn về phía Thiên Thanh Hoàng, chờ mong nàng có thể bị lay động.

Thiên Thanh Hoàng bình tĩnh nhìn Thiên Thanh Tuyết, nghe nàng ta nói đến câu cuối cùng: “Điều kiện của ngươi thực mê người! Nếu như đổi lại là Tư Đồ Vãn Nguyệt cùng Tư Đồ Văn Thiên thì khẳng định đã tin là thật!”

“Chẳng lẽ ngươi không tin ta?” Thiên Thanh Tuyết rốt cục có một tia lo lắng.

Thiên Thanh Hoàng than nhẹ một tiếng: “Thiên Thanh Tuyết! Ngươi đừng quên ngươi là một con sói, hơn nữa còn là sói đội lốt cừu, mặt ngoài ôn thuận, nhưng kì thực tùy thời sẽ lộ ra răng nanh bén nhọn! Nếu như ta là nông phu, ta nhất định sẽ đem con sói kia giết chết rồi ăn luôn, tuyệt đối không một tia mềm lòng, để rồi sau này uy hiếp đến sự tồn tại của ta!”

“Ta quả thật không thể thông thấu hết thảy, cũng quả thật không thích hợp với cung đấu, ngươi nói rất đúng, nhưng là ngươi đã đánh giá sai lầm về tâm tư của ta đối với Hiên Viên Tuyệt, cũng đánh giá sai lầm về việc ta có bao nhiêu thấu triệt ngươi!”

Lời nói của Thiên Thanh Hoàng tựa như búa tạ gõ vào đáy lòng Thiên Thanh Tuyết, chỉ thấy nàng ta sắc mặt trắng bệch, thân mình lảo đảo, giống như tùy thời đều có thể ngã xuống. Mà một câu kia của Thiên Thanh Hoàng đã tiêu diệt tia hy vọng cuối cùng của Thiên Thanh Tuyết: “Thiên Thanh Tuyết, ngươi không phải đã quên ngày ấy là ngươi phái người đến ám sát ta đi? Ngươi cho rằng ta thiện lương như vậy?”

“Ta… Không phải…” Nguyên lai nàng đều rõ ràng! Lúc trước Thiên Thanh Tuyết còn ôm một tia may mắn, dù sao bất kỳ ai đối mặt với sát thủ đều không có khả năng bình tĩnh, nhưng giờ phút này nàng ta mới biết được mình có bao nhiêu buồn cười.

“Nguyên lai. . . Ngươi mới là kẻ giả trang tốt nhất! Ngươi nói ta lừa người trong thiên hạ, ngươi đây không phải cũng vậy sao? Làm cho chúng ta nghĩ ngươi chẳng qua là một kẻ ngu ngốc, mà không biết ngươi mới là người thông minh nhất, dùng sự yếu đuối để ngụy trang, rồi ở thời điểm mấu chốt mới hung hăng xuất kích! Thiên Thanh Hoàng, ngươi mới là người đáng sợ nhất…” Thiên Thanh Tuyết kích động vô cùng.

“Ta cho tới bây giờ chưa từng nói qua ta không đáng sợ, chính là ngươi vẫn không thấy rõ mà thôi! Mà về sau… ngươi sợ rằng không còn cơ hội thấy nữa …”

“Ngươi muốn làm gì?” Thiên Thanh Tuyết nghe vậy sợ tới mức lùi ra sau vài bước, lại ở trong nháy mắt bị Thiên Thanh Hoàng kéo lại, sau đó một viên thuốc liền được đút vào miệng nàng ta, muốn phun cũng phun không được!

“Khụ khụ… Ngươi cho ta ăn cái gì?”

Nhìn bộ dạng méo mó của Thiên Thanh Tuyết, Thiên Thanh Hoàng hảo tâm giải thích: “Thuốc này có một cái tên rất đẹp… chính là Túy hồng nhan! Chuyên môn dùng để đối phó với nữ nhân, nữ nhân càng xinh đẹp thì tác dụng càng mãnh liệt! Ngươi không lập tức chết đi mà sẽ có cơ hội nhìn dung nhan của mình dần biến đổi. Trong mấy ngày tới, ngươi sẽ được trải qua cảm giác từ một nữ nhân phong nhã hào hoa đến một bà cụ gần đất xa trời. Nếu muốn trước lúc chết đi lưu lại cho mọi người một cái ấn tượng tốt đẹp, thì ta khuyên ngươi tốt nhất nên nhốt mình trong phòng, không gặp bất kỳ ai!”

“Thiên Thanh Hoàng! Ta hận ngươi!” Giờ khắc này, Thiên Thanh Tuyết rốt cục cũng bùng nổ hận ý, từng lời của nữ nhân trước mắt nói ra so với trực tiếp giết nàng còn ngoan độc hơn, nhìn dung nhan kiêu ngạo của mình từng chút một bị tàn phá, cái này quả thực là sống không bằng chết!

“Ngươi nếu muốn lập tức chết thì ta cũng có thể thành toàn ngươi!” Thiên Thanh Hoàng một chút cũng không bị hận ý ảnh hưởng.

“Ngươi sẽ chết không được tử tế!” Thiên Thanh Tuyết bỏ lại một câu rồi xoay người trở về phòng.

Ngồi trước gương nhìn dung mạo kiêu ngạo rất nhanh sẽ mất đi, hận ý trong lòng rốt cuộc trấn áp không được, Thiên Thanh Tuyết cắn răng nói: “Cho dù chết ta cũng phải kéo Thiên Thanh Hoàng làm đệm lưng!”

Nàng ta tự nhiên biết không giết được Thiên Thanh Hoàng, cho nên lập tức chuẩn bị tiền đi thuê sát thủ, đáng tiếc còn chưa bước ra cửa phòng đã cảm giác làn da trên mặt đang bắt đầu nhăn nheo. Thân thủ cả kinh sờ sờ, làn da nguyên bản bóng loáng vô cùng giờ phút này lại xuất hiện vô vàn khe rãnh, ánh mắt dừng trên gương đồng cách đó không xa, nhưng lại không có dũng khí đi lên nhìn bộ dáng của chính mình, đáy lòng đột nhiên truyền đến một trận quặn đau, sau đó rốt cục cũng lâm vào bóng tối vĩnh viễn!

Thúy Trúc uyển, Thiên Thanh Hoàng nhìn sân viện Thiên Thanh Tuyết: “Ta đã nói càng đẹp thì càng độc, với dung mạo của ngươi mà có thể sống đến bây giờ đã là kỳ tích!”

Không cần nói nàng ngoan độc, bởi vì nàng đã sớm nói qua, nàng không phải thánh mẫu, không thể tha thứ cho người muốn giết mình! Người thông minh sẽ không lưu lại một con sói bên cạnh…

11 thoughts on “[Túng sủng nhất thiên kim hoàng hậu] Chương 30 ~ 31

♥ Gửi phản hồi ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s